FANDOM


Chương VI

Vị vua trong Cung điện Vàng


   Họ phi ngựa qua hoàng hôn, qua chập tối, và qua buổi đêm đang xuống dần. Khi họ rốt cục được tạm dừng và xuống ngựa, ngay cả Aragorn cũng mệt lử. Gandalf chỉ cho phép họ nghỉ ngơi trong vài giờ. Legolas và Gimli đã say ngủ, còn Aragorn nằm duỗi thẳng lưng ; nhưng Gandalf thì đứng tựa vào cây gậy, nhìn về phía đông và phía tây trong bóng tối. Chung quanh đều yên ắng, không có một tiếng động của sinh vật nào. Khi họ tỉnh giấc, bầu trời đêm đang kẻ đầy những vạch mây dài lướt trên gió buốt. Dưới vầng trăng lạnh lẽo, họ lại tiếp tục hành trình, phi nhanh chẳng kém gì lúc ban ngày.

   Giờ lại giờ, họ cứ đi mãi. Gimli gà gật và có thể đã ngã khỏi chỗ ngồi nếu Gandalf không giữ chàng lại và lay chàng dậy. Hasufel và Arod mỏi gối nhưng kiêu hãnh phi theo sau kẻ dẫn đầu không mệt mỏi của chúng, một hình bóng màu xám đang lướt ở phía trước mà mắt thường khó thấy rõ. Dặm đường nối tiếp dặm đường. Vầng trăng đang đầy lặn về phía Tây mây mù.

 

    Một cơn buốt giá thổi qua không trung. Từ từ, ở đằng Đông, đêm tối hửng lên thành màu xám nhạt. Những ráng đỏ vượt lên trên dãy tường thành màu đen của rặng Emyn Muil xa xa phía bên trái họ. Bình minh đến, trong trẻo và rạng rỡ ; một cơn gió quét ngang lối họ đi và lùa qua lằn cỏ rạp. Bỗng nhiên, Shadowfax đứng dựng lại và hí lên. Gandalf chỉ về phía trước.

Edoras2

   ‘Xem kìa !’ ông kêu lên, và họ ngước cặp mắt nặng trĩu lên nhìn. Trước mặt họ sừng sững rặng núi của phương Nam : đỉnh tuyết trắng với những vệt đen bên sườn. Đồng cỏ trải dài đẩy lùi những ngọn đồi co cụm, và tràn vào nhiều thung lũng vẫn còn tờ mờ màu đêm, nơi ánh bình minh chưa rọi tới, và uốn lượn vào trong lòng những dãy núi hùng vĩ. Trước mặt bốn kẻ du hành, rãnh rộng nhất của vùng thung lũng hẹp đột ngột mở ra như một cái vịnh dài dọc theo rặng đồi. Phía xa hướng vào trong, họ nhìn thấy thấp thoáng một vệt núi lô xô có đỉnh cao vút ; ngay tại miệng thung lũng, một ngọn đồi đứng cô độc như người lính gác. Dưới chân đồi, một dòng suối uốn quanh như sợi chỉ bạc chảy ra từ thung lũng; trên đỉnh đồi, họ bắt gặp từ đằng xa ánh lấp lánh của mặt trời đang mọc, một tia nắng vàng le lói. ‘Lên tiếng đi, Legolas !’ Gandalf nói. ‘Kể cho chúng ta nghe anh nhìn thấy gì ở trước mặt !’

   Legolas nhìn dõi ra phía trước, đưa tay lên che mắt khỏi vạt nắng bằng của mặt trời mới mọc. ‘Tôi thấy một dòng suối màu trắng đổ xuống từ triền tuyết,’ chàng nói. ‘Từ nguồn của nó ở trong bóng rợp của thung lũng, một ngọn đồi xanh vươn cao ở phía đông. Một con đê, một bức tường thành đồ sộ và bờ lũy nhấp nhô bao quanh lấy nó. Phía trong thành mọc lên những mái nhà ; và trên thềm đất cao xanh tươi trong sương sớm nổi lên một cung điện lớn của Con Người. Trong mắt tôi, dường như nó được lợp mái bằng vàng. Ánh sáng của nó chiếu rọi ra cả vùng. Cả trụ cổng vào cũng bằng vàng. Những người lính giáp phục sáng ngời đang đứng gác ở đó ; nhưng ngoài ra thì mọi thứ ở trong thành đều chưa tỉnh giấc.’

   ‘Những dãy nhà đó được gọi là Edoras,’ Gandalf nói, ‘và Medusel là tên của cung điện vàng. Vua Théoden, con trai của Thengel, Chúa tể vùng Mark của Rohan ngụ ở đó. Chúng ta tới khi ngày mới lên. Lúc này, con đường trước mắt chúng ta rất bằng phẳng ; nhưng chúng ta cần phi tới thật cẩn trọng ; vì chiến tranh đang lan dần, và các Rohirrim, những vị chủ nhân đàn ngựa, không ngủ quên ngay cả khi chiến tranh có vẻ còn ở rất xa. Ta khuyên các anh không nên rút binh khí ra và không nói những lời ngạo mạn, cho tới khi chúng ta tới được trước ngai của Théoden.’

 

   Khi bốn kẻ du hành đến gần dòng suối, buổi sớm đang trong lành và sáng sủa quanh họ, chim chóc hót véo von. Dòng suối chảy xiết xuống đồng bằng, và ở phía bên kia của chân những quả đồi, nó uốn mình cắt ngang lối họ đi thành một ngã rẽ rộng, rồi chảy về đông để nhập vào dòng Entwash ở đằng xa ngập trong lau sậy. Đất đai xanh tốt, liễu mọc đầy trên đồng trũng và dọc theo hai bờ cỏ của dòng nước. Ở vùng đất phương nam này, đám liễu đã ửng đỏ nơi đầu lá trước hơi xuân đang về. Trên dòng suối, có một khúc cạn giữa hai bờ thấp đầy vết chân ngựa lội qua. Bốn người đi đường vượt qua đó và đến một lối mòn rộng chạy lên triền cao.

 

   Ở chân của quả đồi có tường thành bao bọc, con đường mòn chạy dưới bóng của nhiều mô đất cao và xanh tươi. Trên triền tây của chúng, sắc trắng phủ lên đám cỏ như tuyết rơi : những đóa hoa nhỏ mọc lên như vô vàn vì sao trên mặt đất.

   ‘Nhìn kìa !’ Gandalf nói. ‘Đẹp sao, những đôi mắt sáng trong cỏ ! Chúng được gọi là Hoa Vĩnh hằng, hay simbelmynë theo tiếng địa phương, vì chúng nở cả bốn mùa, và thường mọc ở những nơi có người yên nghỉ. Xem kìa ! Chúng ta đang tới những nấm mộ cao, nơi tổ tiên của vua Théoden an giấc ngàn thu.’

   ‘Bảy nấm mộ ở bên trái, và chín nấm mộ ở bên phải,’ Aragorn nói. ‘Nhiều đời người đã trôi qua kể từ khi cung điện vàng này được xây nên.’

   ‘Năm trăm mùa lá đỏ đã rụng ở Mirkwood quê tôi kể từ ngày ấy,’ Legolas nói, ‘nhưng dường như đó chỉ là một chớp mắt đối với chúng tôi.’

   ‘Đối với các Kị sĩ của vùng Mark thì thời đó đã lâu lắm rồi,’ Aragorn nói, ‘thuở mới xây của lâu đài này nay chỉ còn là một hồi ức trong các bài ca, và năm tháng đã mai một dần theo dòng chảy của thời gian. Ngày nay, họ coi nơi này như quê hương, như đất mẹ, và tiếng nói của họ đã khác biệt so với dòng giống của họ ở phương bắc.’ Rồi chàng cất tiếng hát êm đềm trong một thứ ngôn ngữ khoan thai mà anh chàng Elf và Người Lùn không biết tới ; nhưng họ vẫn lắng nghe, vì nó rất giàu nhạc điệu.

   ‘Tôi đoán rằng đây là ngôn ngữ của các Rohirrim,’ Legolas nói, ‘vì nó cũng giống như vùng đất này, rất phong phú và tuôn trào, đồng thời cũng cứng cỏi và vững chãi như núi đồi. Nhưng tôi không đoán nổi bài hát này nói gì, trừ việc nó nặng trĩu nỗi u sầu của Người Trần thế.’

   ‘Trong Ngôn ngữ Chung thì nó như thế này,’ Aragorn nói, ‘theo nghĩa gần nhất mà tôi có thể dịch :

 

   Đâu rồi chiến mã và người kị sĩ ? Đâu rồi tiếng tù và từng thổi vang?

   Đâu rồi mũ trụ và áo giáp, với gió tung bay mái tóc vàng ?

   Đâu rồi bập bùng lửa đỏ, với bàn tay dạo đàn ?

   Đâu rồi mùa xuân và vụ gặt, với đồng lúa mọc tràn ?

   Đã qua rồi, như mưa qua trên núi, như gió thổi trên ngàn

   Ngày dài đã lụi ở miền Tây, sau những rặng đèo ngang

   Ai người gom khói rừng khô

   Ngắm nhìn năm tháng biển xô trở về ?

 

   Đó là một bài thơ từ ngày xưa đã bị quên lãng ở Rohan, gợi nhớ về Eorl Trẻ tuổi, cao lớn và đẹp đẽ xiết bao, người đã phi ngựa xuống từ phương Bắc, và Felaróf chiến mã của chàng, cha của mọi loài ngựa, phi nhanh như có cánh bay. Hàng tối, người người vẫn hát về chàng.’

   Với những lời kể trên, bốn kẻ lữ hành đi qua những nầm mồ yên lặng. Men theo con đường uốn khúc đi lên sườn núi xanh, họ đã tới được dãy tường thành rộng lớn lộng gió và cánh cổng của Edoras. 

Edoras3

   Nhiều lính canh mặc giáp sáng đang ngồi đó, họ nhỏm dậy tức thì và giương giáo chặn đường. ‘Dừng lại, hỡi kẻ lạ mặt !’ họ hô lên bằng ngôn ngữ của vùng Riddermark, yêu cầu cho biết tên và mục đích của mỗi người lạ. Ánh mắt họ ngạc nhiên nhưng thiếu thân thiện, và họ nhìn Gandalf đầy ác cảm.

   ‘Này, ta hiểu tiếng của các anh,’ ông nói bằng ngôn ngữ của họ, ‘nhưng người lạ thì khó lòng mà hiểu được. Tại sao anh không nói bằng Ngôn ngữ Chung, như phong tục phương Tây vẫn thế, nếu anh muốn khách trả lời ?’

   ‘Vua Théoden đã ra lệnh không cho ai đi vào cổng thành, trừ những người biết tiếng của chúng tôi và là bạn của chúng tôi,’ một lính canh đáp. ‘Ngoại trừ dân bản xứ, và những người tới từ thành Mundburg của Gondor, còn thì không ai được hoan nghênh ở đây trong những ngày có chiến sự. Các người là ai mà thản nhiên phi qua đồng bằng, ăn vận thì kì cục, và cưỡi những con ngựa giống như ngựa của chúng tôi ? Chúng tôi đã đứng gác ở đây khá lâu, và đã quan sát các người từ xa. Chúng tôi chưa từng thấy những kị sĩ nào trông lạ như thế, hoặc chiến mã nào oai hùng hơn thế. Chú ngựa này là một trong số ngựa nòi Mearas, trừ phi mắt tôi bị phù phép. Nói đi, có phải ông là phù thủy, gián điệp của Saruman, hay là bóng ma tà thuật của hắn ? Nói nhanh !’

   ‘Chúng tôi không phải là bóng ma,’ Aragorn trả lời, ‘và đôi mắt anh cũng không nhìn nhầm. Vì đây quả đúng là ngựa của các anh, tôi đoán là anh đã biết rõ khi anh hỏi tôi. Có lẽ nào kẻ cắp lại cưỡi ngựa về gặp chủ ngựa ? Đây là Hasufel và Arod mà Éomer, Tam Thống chế của vùng Mark, đã cho chúng tôi mượn mới hai ngày trước. Chúng tôi mang ngựa tới trả, như chúng tôi đã hứa với anh ấy. Chẳng lẽ Éomer chưa quay về và báo trước sự có mặt của chúng tôi ?’

   Một cái nhìn bối rối hiện lên trong mắt của người lính gác. ‘Tôi không thể nói gì về Éomer,’ anh ta trả lời. ‘Nếu những điều anh kể là thật thì chắc hẳn vua Théoden đã nghe tới chuyện này. Có thể họ không hoàn toàn bất ngờ trước việc các anh đến. Chỉ là, hai đêm trước, ngài Lưỡi Rắn tới đây và bảo chúng tôi rằng nhà vua không muốn cho bất kì kẻ lạ mặt nào vào thành.’

   ‘Lưỡi Rắn ?’ Gandalf hỏi người lính, và cái nhìn của ông trở nên sắc bén. ‘Đừng nói gì thêm ! Ta có công chuyện với Vua vùng Mark chứ không phải với Lưỡi Rắn. Ta đang vội. Liệu anh có thể đi báo, hoặc cử ai đi báo rằng chúng ta đã tới ?’ Đôi mắt ông ánh lên dưới cặp lông mày rậm trong khi cái nhìn của ông dồn lên người lính.

   ‘Được, tôi sẽ đi,’ anh ta trả lời chậm chạp. ‘Nhưng tôi sẽ báo cái tên nào đây ? Và tôi nên nói gì về ông ? Bề ngoài ông có vẻ già nua và mệt mỏi, nhưng tôi thấy thực chất ông lại rất ghê gớm và cứng cỏi.’

   ‘Anh nói đúng, và nhìn cũng tinh,’ pháp sư đáp lời. ‘Vì ta là Gandalf. Ta đã trở lại. Và nhìn xem ! Ta cũng đem về một chú ngựa. Đây là Đại Chiến mã Shadowfax mà không một bàn tay nào khác có thể thuần hóa. Bên cạnh ta là Aragorn, con trai của Arathorn, dòng dõi các Vua, anh ta sẽ đi tới Mundburg. Còn đây là chàng elf Legolas và Người Lùn Gimli, bạn của chúng ta.

   Hãy đi báo và nói với chủ nhân của anh rằng chúng ta đang ở cổng thành của ông ấy, rằng chúng ta có lời muốn nói, nếu ông ấy cho phép chúng ta vào cung điện.’

   ‘Ông xướng ra những cái tên thật kì lạ ! Nhưng tôi sẽ đi báo như ông nói, và sẽ truyền lại lệnh của chủ nhân,’ người lính nói. ‘Hãy chờ ở đây, tôi sẽ mang tới câu trả lời đúng ý chủ nhân nhất. Đừng hi vọng quá ! Đang là những ngày đen tối.’ Anh ta đi khỏi rất nhanh, để bốn người khách lại trong sự canh giữ nghiêm ngặt của đồng đội anh ta.

   Sau một lát, anh ta trở lại. ‘Hãy đi theo tôi !’ anh ta nói. ‘Vua Théoden cho phép các vị đi vào, nhưng bất kì vũ khí nào mà các vị mang theo, kể cả một chiếc gậy, đều phải để lại ở ngoài cửa. Lính gác cửa sẽ giữ chúng.’

 

   Cánh cổng âm u mở ra. Bốn kẻ lữ hành đi vào thành hàng theo sau người dẫn đường. Họ thấy một con đường rộng lát đá, khúc thì ngoằn ngoèo đi lên, khúc thì có bậc thang trải ra đều đặn thành những đoạn ngắn. Họ đi qua nhiều ngôi nhà gỗ và nhiều cánh cửa tối tăm. Bên cạnh con đường, một dòng suối trong lấp lánh chảy róc rách trên rãnh đá. Sau cùng, họ đến được chỏm đồi. Ở đó có một bục cao trên thềm đất xanh tươi, dưới chân bục là một nguồn nước sáng phun ra từ một tảng đá được tạc giống như hình đầu ngựa; phía bên dưới có một cái bể lớn mà nước tràn ra từ đó để nhập vào dòng suối đang chảy xuống.

   Trên thềm đất xanh có một đường thang đá cao và rộng, ở hai bên của bậc trên cùng có những chiếc ghế được đẽo từ đá. Lính gác ngồi ở đó, gươm rút ra khỏi vỏ và đặt trên đầu gối. Mái tóc vàng của họ tết ở trên vai, và chiếc khiên xanh của họ in hình mặt trời, áo giáp dài của họ được đánh sáng bóng; và khi họ đứng dậy, họ có vẻ cao lớn hơn người thường.

 

   ‘Cánh cửa đang ở trước mặt các vị,’ người dẫn đường nói. ‘Tôi phải quay trở lại gác ở cổng thành. Tạm biệt! Cầu cho Chúa tể vùng Mark tiếp đãi các vị ân cần!’

   Anh ta quay người và đi xuống rất nhanh theo con đường. Bốn người khách trèo lên đường thang dài dưới ánh mắt quan sát của những lính canh cao lớn. Họ đứng im lặng trên cao, không nói gì cho đến khi Gandalf  bước lên được bậc thềm lát đá ở trên cùng của đường thang. Rồi họ đột ngột cất tiếng nói rành mạch và lịch sự chào đón khách bằng ngôn ngữ xứ họ.

   ‘Xin chào, khách phương xa!’ họ nói, và trở chuôi gươm về phía khách như một biểu hiện của hòa bình. Những viên đá quý màu lục lấp lánh trong nắng. Rồi một người lính gác bước lên và nói bằng Ngôn ngữ Chung.

   ‘Tôi là Tổng thị vệ gác cửa của vua Théoden,’ anh ta nói. ‘Tên tôi là Háma. Tôi cần các vị để lại vũ khí ở đây trước khi các vị đi vào.’

   Thế là Legolas đặt con dao chuôi bạc, cây cung và ống tên của chàng vào tay anh ta. ‘Hãy giữ chúng cẩn thận,’ chàng nói, ‘vì chúng đến từ Cánh rừng Vàng, và Công nương của Lothlórien đã tặng chúng cho ta.’

   Ánh mắt người lính trở nên kinh ngạc, anh ta vội đặt những món binh khí đó xuống chân tường, như thể anh ta sợ phải cầm đến chúng. ‘Sẽ không ai động đến chúng, tôi hứa với ngài,’ anh ta nói.

   Aragorn đứng đó một lúc, lưỡng lự. ‘Tôi không muốn bỏ lại thanh kiếm,’ chàng nói, ‘hoặc đưa Andúril vào tay bất cứ kẻ nào khác.’

   ‘Đây là ý muốn của vua Théoden,’ Háma nói.

   ‘Tôi không nghĩ là ý muốn của Théoden, con trai của Thengel, dù ông ta có là chúa tể của vùng Mark, lại khuất phục được ý muốn của Aragorn, con trai của Arathorn, dòng dõi Elendil xứ Gondor.’

   ‘Đây là cung điện của Théoden chứ không phải của Aragorn, kể cả nếu anh ta có là Vua Gondor ngồi trong chiếc ngai của Denethor đi nữa,’ Háma nói, bước nhanh về phía trước cánh cửa và chặn đường lại. Thanh gươm trong tay anh ta giờ trỏ mũi về phía những người khách.

   ‘Thật là chuyện không đâu,’ Gandalf nói. ‘Théoden không cần phải ra lệnh như thế, nhưng ta càng không nên từ chối tuân lệnh. Một vị vua có toàn quyền trong cung điện của ông ta, dù là lệnh hay hoặc dở.’

   ‘Đúng lắm,’ Aragorn nói. ‘Và tôi sẽ tuân theo những gì chủ nhà yêu cầu, kể cả ở trong một túp lều tiều phu, nếu như thanh kiếm này không phải là thanh Andúril.’

   ‘Thanh kiếm muốn tên là gì cũng được,’ Háma nói, ‘anh phải để nó lại đây, nếu anh không muốn một mình đấu lại với tất cả lính tráng ở Edoras.’

   ‘Không phải một mình!’ Gimli nói và sờ đến cây rìu, nhìn người gác cổng đe dọa như thể anh ta là một cây non mà Gimli đang muốn đốn xuống. ‘Không hề một mình!’

   ‘Nào, nào!’ Gandalf  thốt lên. ‘Ở đây chúng ta đều là bạn bè cả. Hoặc nên là bạn bè; vì nếu chúng ta gây hấn với nhau thì ta chỉ mang lại tràng cười cho Mordor mà thôi. Nhiệm vụ của ta đang cấp bách. Thôi thì, ít ra đây là gươm của ta, Háma thân mến. Giữ nó cho cẩn thận. Nó tên là Glamdring, vì Elf rèn ra cây kiếm này từ xưa lắm rồi. Giờ thì hãy để ta đi qua. Thôi nào Aragorn!’

   Aragorn chầm chậm cởi dây kiếm và tự mình đặt thanh kiếm đứng dựa vào tường.

   ‘Tôi đặt kiếm ở đây,’ chàng nói, ‘nhưng tôi khuyên các anh không nên động vào nó cũng như không cho phép ai khác sờ tay vào. Trong bao kiếm elf này là Thanh Gươm Đã Gãy nay được rèn lại. Telchar lần đầu tiên rèn nên thanh kiếm này cách đây rất lâu trong quá khứ. Cái chết sẽ đến với bất kì kẻ nào không phải là dòng dõi Elendil mà dám rút gươm của Elendil.’

   Người gác cổng lùi lại và nhìn Aragorn kinh ngạc. ‘Phải chăng ngài đến từ những bài ca cánh nhạc trong những ngày xa xưa quên lãng? Thưa ngài, tôi sẽ tuân theo những gì ngài vừa nói.’

   ‘Được,’ Gimli nói, ‘nếu có Andúril làm bạn đồng hành thì cây rìu của ta cũng có thể ở lại đây mà không lấy làm hổ thẹn’; rồi chàng đặt nó xuống nền. ‘Tốt thôi, nếu đó là tất cả những gì anh cần, thì hãy để chúng ta vào gặp chủ nhân của anh được rồi đấy.’

   Người gác vẫn lưỡng lự. ‘Gậy của ông,’ anh ta nói với Gandalf. ‘Xin thứ lỗi, nhưng nó cũng phải để ngoài cửa.’

   ‘Vớ vẩn!’ Gandalf nói. ‘Cẩn thận là một chuyện, nhưng bất nhã là chuyện khác. Ta già rồi. Nếu ta không được dựa vào gậy mà đi, thì ta thà ngồi lại ngoài này và chờ cho Théoden tự lê chân ra đây để tiếp chuyện ta.’

   Aragorn phá lên cười. ‘Mỗi người đều có một vật tùy thân khó rời bỏ. Nhưng chẳng lẽ anh lại bắt một ông già buông gậy chống ? Nào, hãy để chúng tôi vào thôi.’

   ‘Cây gậy trong tay một pháp sư không chỉ đơn thuần là một cái nạng cho người già,’ Háma nói. Anh ta nhìn kĩ vào chiếc gậy gỗ tần bì mà Gandalf đang dựa vào. ‘Nhưng trong những chuyện phân vân như thế này, ta nên tin vào sự suy xét của bản thân. Tôi tin rằng các vị là bạn và là những người trọng danh dự, và không có ý đồ xấu. Các vị có thể vào.’

 

   Những người lính nâng thanh chắn nặng của cánh cửa lên, và mở cửa vào phía trong, những cái bản lề rộng kêu cót két. Bốn kẻ lữ hành đi vào. Bên trong có vẻ tối và ấm áp hơn so với khí mát ở trên đồi. Đại sảnh rất dài và lớn, tranh tối tranh sáng. Nhiều cây cột đồ sộ chống đỡ trần sảnh cao vút. Nhưng đây đó, có những vạt nắng mặt trời sáng le lói rọi qua cửa sổ hướng đông dưới mái chìa sâu hút. Qua máng che ống khói trên trần, phía trên làn khói đang bay thoát ra, họ thấy bầu trời xanh nhợt nhạt.

   Họ nhìn sang hướng khác, và nhận thấy rằng sàn đại sảnh được lát đá nhiều màu ; cổ ngữ tỏa nhánh và các họa tiết trang trí đan xen nhau dưới chân họ. Lúc này họ thấy rằng các cây cột được chạm khắc lộng lẫy, óng ánh mờ trong màu vàng và những màu không rõ rệt. Nhiều tấm trướng thêu treo dọc theo tường, trên bề mặt rộng của chúng là hình những nhân vật của truyền thuyết cổ đang diễu hành, có hình đã mờ theo năm tháng, có hình thẫm lại trong bóng tối. Nhưng ánh nắng rọi lên hình một nhân vật : một chàng trai trẻ cưỡi ngựa trắng. Chàng đang thổi chiếc tù và lớn, và mái tóc vàng của chàng tung bay trong gió. Chiến mã của chàng đang nghểnh đầu lên, lỗ mũi của nó nở rộng và đỏ như thở ra lửa khi nó hý vang đánh hơi chiến trận từ xa. Sóng sủi bọt trắng và lục cuộn quanh đầu gối của nó.  

   ‘Hãy chiêm ngưỡng Eorl Trẻ tuổi !’ Aragorn nói. ‘Chàng đã phi ngựa tới từ phương Bắc cho Trận chiến trên Cánh đồng Celebrant.’

 

   Lúc này bốn người bạn tiến về trước, đi qua lò sưởi dài đang rực củi lửa ở giữa đại sảnh. Rồi họ dừng lại. Ở tít đầu sảnh bên kia, quá chỗ lò sưởi và hướng bắc về phía cánh cửa, có một bậc tam cấp, ở giữa bậc là một chiếc ngai lớn mạ vàng. Trên ngai, có một người đàn ông đang ngồi, còng xuống vì tuổi tác, đến mức ông ta trông gần như một người lùn ; nhưng mái tóc dài, rậm và bạc trắng của ông ta được tết thành những bím lớn và rủ xuống từ dưới chiếc vương miện mảnh bằng vàng trên đầu ông ta. Ở chính giữa trán ông ta là một viên kim cương trắng. Bộ râu dài trải lên đầu gối ông ta như tuyết ; nhưng đôi mắt của ông ta vẫn sáng lấp lánh khi ông ta nhìn vào bốn vị khách.

   Một người con gái ăn vận trắng đứng sau ngai. Ngồi dưới chân ông ta, trên bậc thềm là một hình hài nhăn nheo, một kẻ có khuôn mặt khôn ngoan tái mét và mi mắt sùm sụp.

   Một khoảng lặng im. Ông già không cử động gì trong chiếc ngai. Sau một hồi, Gandalf lên tiếng. ‘Kính chào, Théoden con trai của Thengel! Ta đã trở lại. Vì rằng, xin hãy dè chừng! Gió bão đang tới, và tất cả bạn bè chúng ta nên chung sức, nếu riêng lẻ thì mỗi người sẽ đều bị tiêu diệt.’

   Ông già chậm chạp đứng lên, tựa hẳn vào một chiếc gậy ngắn màu đen có tay cầm bằng sừng trắng; và giờ đây bốn người khách nhận ra rằng, dầu lưng ông ta còng, nhưng ông ta vẫn cao lớn và hẳn đã từng rất kiêu hãnh thời tuổi trẻ.

   ‘Ta đón chào ngươi,’  ông ta nói, ‘và có thể ngươi mong nhận được sự hoan nghênh. Nhưng thật sự mà nói, không chắc là ngươi được hoan nghênh ở đây, Thày cả Gandalf. Ngươi luôn mang tới điềm gở. Rắc rối đi theo ngươi như bầy quạ, và càng thường xuyên thì càng tệ. Ta sẽ không nói dối với ngươi: khi ta thấy Shadowfax quay trở lại mà không có kị sĩ trên lưng, ta rất vui mừng được gặp lại chú ngựa, nhưng ta còn mừng hơn vì không thấy người kị sĩ. Khi Éomer báo cho ta biết rằng ngươi đã ra đi, về với miền cực lạc của ngươi, ta không hề thương tiếc. Nhưng tin tức phương xa hiếm khi chính xác. Giờ ngươi lại đứng đây! Và những điều xấu xa đến cùng ngươi, tệ hơn cả ngày trước, như thường lệ. Sao ta phải hoan nghênh ngươi, hở Gandalf Quạ mổ? Nói xem.’ Ông ta chậm chạp ngồi lại xuống chiếc ngai.

   ‘Người nói chí phải, thưa bệ hạ,’ gã đàn ông tái nhợt đang ngồi trên bậc tam cấp kia nói. ‘Chưa đầy năm ngày trước, tin tức tai ương báo về, rằng con trai của người tử trận ở Biên giới phía Tây: cánh tay phải người, Nhị Thống chế của vùng Mark. Không thể nào tin Éomer được. Hắn ta mà có toàn quyền thì tường thành của người sẽ không còn đủ quân số lính canh. Và chúng ta còn biết được từ Gondor rằng Chúa tể Hắc ám đang manh động ở miền Đông.

   Đúng vào lúc đó thì kẻ lang thang này chọn quay về đây. Thật sự, tại sao chúng ta phải hoan nghênh ngươi, Bậc thầy Quạ mổ? Ta gọi ngươi là Láthspell, Tin dữ; và tin dữ thì luôn là khách không mời, người ta thường nói thế.’ Hắn cười cay độc, ngước mi mắt sùm sụp lên và nhìn vào bốn người khách trong một chốc lát với ánh mắt đen tối.

   ‘Ngươi có thể được coi là thông thái, anh bạn Lưỡi Rắn ạ, và là một trụ cột cho chủ nhân của ngươi, không nghi ngờ gì,’ Gandalf nhẹ nhàng trả lời. ‘Nhưng có hai cách xem xét việc một người luôn đến cùng tin xấu: ông ta có thể là tác nhân của điều ác, hoặc là ông ta chỉ đến khi người khác cần sự giúp đỡ lúc khó khăn, và không can thiệp vào những lúc yên bình.’

   ‘Đúng thế,’ Lưỡi Rắn nói; ‘nhưng còn có loại thứ ba: bọn thu nhặt xương, bọn hay xía vào chuyện buồn của người khác, bọn kền kền được vỗ béo bằng chiến tranh. Ngươi đã từng mang đến bất cứ sự giúp đỡ nào, hả Quạ mổ? Và lúc này ngươi có thể giúp gì? Lần trước ngươi đến đây, ngươi mới là kẻ cầu xin sự giúp đỡ. Chúa công của ta đã truyền cho ngươi chọn một con ngựa rồi đi cho khuất mắt; thế là ngươi láo xược chọn ngay Shadowfax trước con mắt ngạc nhiên của bàn dân thiên hạ. Chúa công đã rất buồn bực, nhưng cũng có người thấy cái giá đó không quá đắt để có thể đuổi nhanh ngươi ra khỏi xứ này.

   Ta đoán rằng lần này cũng thế thôi: ngươi đến tìm sự trợ giúp, hơn là mang đến thứ gì. Ngươi có mang lính đến không? Hay ngươi mang ngựa, đao gươm, giáo mác đến? Mấy thứ đó có thể là sự giúp đỡ mà chúng ta đang cần. Nhưng còn mấy kẻ đang lẽo đẽo theo đuôi ngươi kia là ai? Ba tên lang thang quần áo tả tơi xám xịt, và trong số bốn kẻ nhà ngươi thì chính ngươi mới nhìn giống một lão ăn mày nhất.’

   ‘Dạo này đại sảnh của ngài đang kém lịch sự hơn trước, hỡi Théoden con trai của Thengel,’ Gandalf nói. ‘Lẽ nào người truyền tin từ cổng thành chưa báo về danh tính những người bạn đồng hành của ta? Hiếm có vị lãnh chúa Rohan nào từng được đón ba người khách như thế. Binh khí mà họ để ngoài cửa đáng giá bằng nhiều người phàm, ngay cả những kẻ hùng mạnh nhất. Y phục của họ màu xám, vì chính các Elf đã trang bị cho họ, và họ đã vượt qua nhiều gian nguy hiểm ác để đến cung điện của ngài.’

   ‘Vậy là, đúng như Éomer đã khai, các ngươi câu kết với mụ Phù thủy của Cánh rừng Vàng?’ Lưỡi Rắn nói. ‘Cũng không có gì lạ: chúng vẫn thường dệt nên những bẫy lưới lừa gạt ở Dwimordene.’

   Gimli bước lên, nhưng chàng đột nhiên thấy bàn tay của Gandalf  giữ vai chàng lại. Chàng ngưng bước, đứng im như tượng.

  

   Ở Dwimordene, ở Lórien

   Nơi Con Người hiếm được lưu dấu chân

   Nơi ánh sáng ít soi mắt phàm trần

   Nơi cư ngụ dài lâu và rạng rỡ

   Galadriel! Galadriel!

   Trong lành thay là giếng nước của người

   Sáng chói thay ngôi sao trắng trên tay người

   Nơi đất đai hoa lá mãi xanh tươi

   Ở Dwimordene, ở Lórien

   Đẹp đẽ hơn ý nghĩ của Con Người

 

   Chính là Gandalf đang hát du dương, và ông bỗng nhiên đổi khác. Hất chiếc áo choàng rách rưới sang một bên, ông đứng thẳng người lên và không còn dựa vào cây gậy nữa; ông cất giọng sang sảng.

   ‘Người khôn ngoan chỉ nên nói những gì mình biết, hỡi Gríma con trai của Gálmód. Ngươi đã trở nên một con trùn u mê. Thế nên hãy im miệng, và giữ cái lưỡi chẻ của ngươi ở yên sau hàm răng. Ta không đi qua lửa thiêu và chết chóc để tới đây đấu khẩu quanh co với một tên chạy vặt cho đến tận khi cơn bão ập xuống.’

   Ông nhấc cây gậy lên. Một tiếng sấm rền. Ánh nắng mặt trời biến mất khỏi cửa sổ hướng đông, cả đại sảnh bỗng nhiên tối như màn đêm. Lửa lụi đi trên đám than tàn. Họ chỉ còn trông thấy Gandalf, trắng toát và cao lớn ở trước lò sưởi đang thẫm dần.

   Trong bóng đêm, họ nghe thấy tiếng rít của Lưỡi Rắn: ‘Chẳng phải thần đã khuyên bệ hạ nên tước cây gậy của lão? Tên ngốc Háma đã bán rẻ chúng ta!’

   Có một chớp sáng lóe lên, như thể tia sét bổ xuống mái nhà. Rồi tất cả mọi thứ đều yên lặng. Lưỡi Rắn nằm úp mặt xuống sàn.

 

   ‘Nào, Théoden con trai của Thengen, ngài có thể lắng nghe lời ta được không?’ Gandalf nói. ‘Ngài có cần đến sự giúp đỡ?’ Ông nâng cây gậy lên và chỉ vào một cửa sổ trên cao. Bóng tối ở đó dường như tan biến đi, họ có thể thấy một mảng trời xanh ngời qua khung cửa. ‘Không phải mọi thứ đều tối tăm. Hãy giữ vững lòng can đảm, hỡi Chúa tể vùng Mark; vì ngài sẽ không tìm thấy đồng minh nào tốt hơn thế. Ta không có lời khuyên nào dành cho những kẻ tuyệt vọng. Nhưng ta có thể khuyên ngài, và nói với ngài vài lời. Ngài sẽ lắng nghe chứ? Đó không phải là lời mà ai cũng nghe được. Ta mong ngài hãy bước ra khỏi cửa và nhìn bốn bề. Ngài đã ngồi trong bóng đêm quá lâu rồi, đã tin vào những chuyện đơm đặt và những lời xúi bẩy quá lâu rồi.’

   Théoden chầm chậm rời khỏi ngai. Một ánh sáng mờ bừng lên lại trong sảnh. Người con gái vội đi tới bên cạnh nhà vua, đỡ lấy cánh tay ông, rồi ông vua già bước loạng choạng xuống bậc tam cấp và từ từ đi dọc đại sảnh. Lưỡi Rắn vẫn nằm yên trên sàn. Họ ra đến cửa và Gandalf gõ cửa.

   ‘Mở cửa!’ ông hô lên. ‘Chúa tể vùng Mark đã tới!’

   Cánh cửa mở ra, và một luồng khí mát lạnh ùa vào. Gió đang thổi trên đồi. ‘Hãy truyền cho lính gác của ngài đứng dưới chân cầu thang,’ Gandalf nói. ‘Và nàng, thưa công nương, hãy để ông ấy lại với ta một lúc. Ta sẽ trông nom ông ấy.’

   ‘Đi đi, Éowyn cháu ta!’ vị vua già nói. ‘Thời điểm để sợ hãi đã qua rồi.’

   Cô gái quay người và từ tốn đi vào trong cung điện. Khi đi ngang cửa, nàng quay lại nhìn. Ánh mắt nàng nghiêm nghị và trầm tư, nàng nhìn đức vua với lòng thương đong đầy trong đôi mắt. Gương mặt nàng tươi đẹp, tóc nàng vàng óng chảy dài như suối. Nàng khá cao và mảnh mai trong chiếc váy trắng đai bạc; nhưng trông nàng cũng rất mạnh mẽ và cứng như thép, người con gái của các vua.

   Và thế là, Aragorn lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Éowyn trong ánh sáng ngày, Công nương của Rohan, và chàng thấy nàng rất đẹp: đẹp và lạnh giá, như một buổi sáng mùa xuân nhợt nhạt vẫn chưa tới độ đơm hoa. Và nàng bỗng nhiên cũng để ý đến chàng: người thừa kế vương vị cao lớn, từng trải sương gió, mình khoác áo choàng xám. Nàng cảm thấy nơi chàng có một sức mạnh ẩn giấu. Nàng đứng lặng một lúc như hóa đá, rồi quay mình đi khỏi rất nhanh.

   ‘Nào, thưa ngài,’ Gandalf nói, ‘hãy nhìn ra xứ sở của ngài! Hãy hít thở lại không khí tự do!’

   Từ chiếc cổng vòm trên thềm hiên cao, họ có thể nhìn thấy, sau dòng suối, những cánh đồng xanh tươi của Rohan xa mờ dần thành một màu xám nhạt. Màn mưa bị gió tạt nghiêng nghiêng xuống. Bầu trời trên cao và phía tây vẫn còn tối, với sấm động, với chớp lóe lên ở xa giữa những đỉnh đồi ẩn náu. Nhưng gió đã chuyển hướng bắc, cơn bão tới từ phía Đông đang lùi lại, tản về phương nam ra biển cả. Đột nhiên, một tia nắng mặt trời rạch qua kẽ mây phía sau lưng họ và rọi xuống. Làn mưa ánh lên như bạc trắng, và xa xa, dòng sông phản chiếu như một dải gương lấp lánh.

   ‘Nơi đây không đến nỗi tối tăm lắm,’ Théoden nói.

   ‘Không đâu,’ Gandalf nói. ‘Và tuổi tác cũng không trĩu nặng trên vai ngài như một kẻ nào đó muốn ngài nghĩ vậy. Hãy bỏ chiếc gậy ra thôi !’

   Chiếc gậy đen rời ra khỏi tay nhà vua và rơi lách cách xuống nền đá. Nhà vua từ từ đứng thẳng lên, như thể một người bị tê cứng sau quãng thời gian dài còng lưng làm lụng vất vả. Giờ đây, ông đứng thẳng và cao lớn, và cặp mắt ông xanh thẳm khi ông ngước nhìn lên bầu trời rộng mở.

   ‘Tối tăm thay những giấc mộng gần đây của ta,’ ông nói, ‘nhưng ta cảm thấy như mình vừa thức giấc. Lúc này ta ước giá như ông đã tới sớm hơn, Gandalf ạ. Vì ta e rằng ông tới quá trễ rồi, tới chỉ để chứng kiến những ngày tàn của triều đại ta. Cung điện cao vời mà Brego con trai của Eorl đã xây nên sẽ không còn trụ được lâu nữa. Lửa sẽ thiêu trụi ngai vàng. Ta còn có thể làm gì được ?’

   ‘Còn làm được nhiều lắm,’ Gandalf đáp. ‘Nhưng trước tiên, hãy triệu Éomer đến. Ta đoán rằng ngài đã bỏ tù anh ta, theo lời xúi của Gríma, kẻ mà tất cả đều gọi là Lưỡi Rắn, trừ ngài ra, phải không ?’

   ‘Phải,’ Théoden trả lời. ‘Éomer chống lệnh ta, và dám dọa giết Gríma ngay trong đại sảnh của ta.’

   ‘Một người có thể vẫn yêu kính ngài nhưng không yêu Lưỡi Rắn và những lời khuyên của hắn,’ Gandalf nói.

   ‘Có thể lắm. Ta sẽ làm theo lời ông. Triệu Háma tới đây. Vì anh ta không làm trọn phận sự của thị vệ gác cổng, ta sẽ chuyển anh ta làm người sai vặt. Hãy để một kẻ có tội đưa một kẻ có tội khác tới xét xử,’ ông nói, và giọng ông vẫn đanh thép, nhưng ông nhìn Gandalf và mỉm cười, cùng lúc đó nhiều nếp nhăn lo âu trên gương mặt ông dãn ra và biến mất hoàn toàn.

 

   Sau khi Háma được triệu đến và đi khỏi, Gandalf dẫn Théoden tới trước một chiếc ghế đá, và ông ngồi xuống bậc thang trên cùng, trước mặt nhà vua. Aragorn và hai người đồng hành đứng gần đó.

   ‘Không có đủ thời gian để kể hết những chuyện mà ngài cần nghe,’ Gandalf nói. ‘Nhưng nếu hy vọng của ta không lầm, thì chẳng bao lâu nữa ta sẽ có thể kể đầy đủ với ngài. Hãy lưu ý ! Ngài sắp phải đối mặt với một hiểm họa còn lớn hơn những gì mà trí óc Lưỡi Rắn có thể thêu dệt nên trong cơn ác mộng của ngài. Nhưng nhìn xem, ngài không còn ở trong giấc mộng nữa. Ngài đang sống. Gondor và Rohan không đơn độc. Kẻ thù mạnh hơn ta tưởng tượng, thế nhưng ta lại có một tia hy vọng mà hắn chưa đoán được.’

   Gandalf đang nói nhanh. Ông hạ giọng bí mật, và không ai ngoài nhà vua có thể nghe thấy những gì ông kể. Nhưng ông càng kể, thì ánh sáng càng ngời lên trong đôi mắt Théoden, và rốt cục nhà vua đứng thẳng dậy khỏi chiếc ghế, Gandalf đứng cạnh ông, và họ cùng nhìn về phía Đông từ bậc thềm cao.

   ‘Chính là nơi đó,’ Gandalf nói to lên, giọng ông giờ sang sảng, ‘hy vọng của chúng ta nằm ở đó, cũng là nơi có nỗi sợ lớn nhất của chúng ta. Định mệnh đang ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng nếu chúng ta có thể chống đỡ thêm một lúc nữa, thì ta vẫn còn hy vọng.’

   Những người kia giờ đây cũng quay nhìn về hướng đông. Trên những dặm đất rải rác tít đằng xa, họ nhìn hút tầm mắt, hy vọng và sợ hãi cùng đưa suy nghĩ của họ đi tiếp, tới sau những rặng núi mịt mờ và hướng về Vùng đất Bóng tối. Người mang Nhẫn đang ở nơi nào? Định mệnh đang treo trên một sợi tóc thực mỏng manh! Legolas căng đôi mắt nhìn xa vạn dặm, dường như chàng thấy một vệt loáng trắng : có thể là mặt trời đang rọi xuống đỉnh của Tòa Tháp canh và ánh lên ở đằng xa. Và xa hơn nữa, mơ hồ cùng cực nhưng cũng đầy đe dọa, là một lưỡi lửa nhỏ thấp thoáng.

   Théoden chậm chạp ngồi xuống lại, như thể sự mệt mỏi vẫn tìm cách chiếm lấy ông trước ý chí của Gandalf. Ông quay lại nhìn cung điện to lớn của mình. ‘Than ôi,’ ông nói, ‘rằng những ngày đen tối này lại đến vào thời của ta, vào đúng lúc tuổi già, thay cho sự yên bình mà ta đã giành được. Thương thay cho Boromir can trường ! Kẻ đầu xanh ra đi, còn người đầu bạc ở lại, và héo tàn.’ Bàn tay nhăn nheo của ông bấu lấy đầu gối.

   ‘Tay ngài sẽ tìm lại được sức mạnh xưa kia, nếu nó được nắm lấy một chuôi kiếm,’ Gandalf nói.

   Théoden đứng dậy và đưa tay ra bên sườn, nhưng không có thanh kiếm nào ở bên mình ông cả. ‘Gríma cất nó đi đâu rồi ?’ ông lẩm bẩm trong hơi thở.

   ‘Đây, thưa chúa thượng !’ một giọng rành mạch vang lên. ‘Nó vẫn luôn phụng sự ngài.’ Hai người đàn ông đã nhẹ nhàng đi lên đường thang và giờ đây đang đứng cách đỉnh thang vài bậc. Một người trong đó là Éomer. Đầu chàng không đội mũ trụ, mình chàng không mang giáp phục, nhưng tay chàng đang cầm một thanh gươm đã rút ra khỏi vỏ ; và chàng đưa chuôi gươm về phía chúa công khi chàng quỳ xuống.

   ‘Thế là thế nào?’ Théoden nghiêm khắc hỏi. Ông quay về phía Éomer, và họ nhìn ông bàng hoàng, vì ông đang đứng thẳng ngạo nghễ. Đâu rồi ông già vẫn co quắp trong chiếc ngai hoặc lụ khụ chống gậy mà họ đã thấy lúc trước.

   ‘Đó là tại thần, thưa bệ hạ,’ Háma nói run rẩy. ‘Thần cho rằng Éomer đã được trả tự do. Trái tim thần vui mừng quá đỗi, và có thể là thần đã sai. Vì anh ấy được tự do, và anh ấy là Thống chế của vùng Mark, nên thần đã mang gươm đến cho anh ấy khi anh ấy ra lệnh.’

   ‘Để đặt gươm dưới chân ngài, thưa bệ hạ,’ Éomer nói.

   Trong một khoảng im lặng, Théoden đứng nhìn xuống Éomer trong khi chàng vẫn quỳ trước mặt ông. Không ai cử động.

   ‘Ngài không cầm lấy gươm ư ?’ Gandalf hỏi.

   Théoden chầm chậm vươn tay ra. Khi những ngón tay của ông nắm lấy chuôi gươm, trước con mắt của mọi người chung quanh, dường như sức mạnh và sự vững vàng đang trở lại trong cánh tay khẳng khiu của ông. Ông đột ngột nhấc thanh gươm lên và vung gươm loang loáng, tiếng gươm vi vút trong không trung. Rồi ông thét to. Giọng ông rổn rảng khi ông hát một bài hiệu triệu bằng tiếng Rohan.

 

   Trỗi dậy, trỗi dậy, hỡi các kị sĩ của Théoden !

   Tai ương phía trước, miền đông tối đen

   Hãy thắng cương ngựa, hãy thổi vang kèn

   Eorlingas, tiến lên, tiến lên!

 

   Lính gác tưởng rằng họ được triệu tập liền chạy lên cầu thang. Họ sững sờ nhìn vị chúa công, rồi họ đồng loạt tuốt kiếm và đặt chúng dưới chân ông. ‘Xin chờ lệnh ngài!’ họ đồng thanh nói.

   Westu Théoden hál! * ’ Éomer hô lên.

 

   ( * ‘Cầu cho sức khỏe của người, Théoden!’ – ND )

 

‘Thật hân hoan khi được nhìn thấy bệ hạ trở lại là chính mình. Sẽ không bao giờ còn ai nói rằng Gandalf chỉ mang đến tin buồn.’

   ‘Hãy lấy lại gươm, Éomer cháu ta!’ nhà vua nói. ‘Háma, hãy đi tìm thanh kiếm của ta! Gríma đã cất riêng nó. Đưa cả hắn đến đây. Nào, Gandalf, ông nói rằng ông có lời tư vấn, nếu ta chịu nghe. Ông sẽ tư vấn gì đây?’

   ‘Ngài đã làm theo rồi đấy thôi,’ Gandalf nói. ‘Rằng hãy tin vào Éomer, hơn là tin tưởng một kẻ quanh co. Hãy gạt nỗi sợ và sự hối tiếc sang một bên. Hãy bắt tay vào hành động. Tất cả những trai tráng có thể phi ngựa được đều cần phải điều gấp về phía tây, như Éomer đã kiến nghị với ngài: chúng ta cần diệt trừ mối họa Saruman trước tiên, khi chúng ta vẫn còn thời gian. Nếu ta thất bại, ta sẽ sụp đổ. Nếu ta thành công – ta sẽ đối mặt với nhiệm vụ tiếp theo.

   Trong khi đó, những người dân còn lại của ngài, phụ nữ, trẻ nhỏ và người già, họ nên náu trong những nơi trú ẩn trên núi của ngài. Chẳng phải những chỗ đó được tạo ra để dành cho những ngày gian khó như thế này ư? Họ có thể mang theo đồ dự phòng, nhưng không nên trì hoãn, cũng không nên mang nặng châu báu, dù to hay nhỏ. Vì chính cuộc sống của họ đang gặp nguy.’

   ‘Lời khuyên này có vẻ sáng suốt đối với ta,’ Théoden nói. ‘Hãy truyền cho tất cả sẵn sàng! Nhưng các ông, những vị khách của ta – ông nói đúng, Gandalf ạ, rằng đại sảnh của ta đang kém vẻ lịch sự. Ông đã phi ngựa thâu đêm, và buổi sáng đang qua dần. Ông đã không được nghỉ ngơi hay ăn uống. Nhà khách sẽ được chuẩn bị ngay: các ông sẽ ngủ giấc sau bữa ăn.’

   ‘Không đâu, thưa ngài,’ Aragorn nói. ‘Chưa đến lúc người mỏi chân được nghỉ. Binh lính Rohan cần phải phi gấp ngay ngày hôm nay, và chúng tôi sẽ đi cùng họ, với rìu, kiếm và cung tên. Chúng tôi không mang những món binh khí đó đến đây để trưng bày bên bờ tường của ngài, thưa Chúa tể vùng Mark. Và tôi đã hứa với Éomer rằng thanh kiếm của tôi và kiếm của anh ấy sẽ cùng nhau tuốt trần.’

   ‘Giờ thì đúng là ta có hy vọng thắng lợi!’ Éomer nói.

   ‘Phải, hy vọng,’ Gandalf nói. ‘Nhưng Isengard rất mạnh. Và còn có những mối họa khác đang đến gần. Théoden, không nên chậm trễ sau khi chúng ta đi khỏi. Hãy dẫn dân chúng của ngài nhanh chóng lánh vào Pháo đài Dunharrow trong rặng đồi.’

   ‘Không, Gandalf,’ nhà vua nói. ‘Ông chưa hình dung được hết tài chữa bệnh của ông đâu. Sẽ không như thế. Ta sẽ đích thân ra trận, kể cả nếu ta phải ngã xuống nơi trận tiền. Được vậy ta sẽ an nghỉ thanh thản.’

   ‘Thế thì Rohan, dù có thua, cũng sẽ lưu danh thiên cổ trong các bài ca,’ Aragorn nói. Lính tráng quanh đó đập binh khí và hô vang : ‘Chúa tể vùng Mark sẽ ra trận ! Eorlingas tiến lên !’

   ‘Nhưng không thể nào để người dân của ngài vừa chẳng được vũ trang, lại vừa chẳng có người chỉ huy,’ Gandalf nói. ‘Ai sẽ cai quản họ và dẫn dắt họ thay cho ngài ?’

   ‘Ta sẽ nghĩ về chuyện đó trước khi khởi hành,’ Théoden trả lời. ‘Cố vấn của ta đến rồi kìa.’

 

   Vào lúc đó, Háma trở lại từ đại sảnh. Sau lưng anh ta, rúm ró giữa hai người lính là Gríma Lưỡi Rắn. Gương mặt hắn trắng bệch. Mắt hắn chớp liên tục dưới ánh nắng. Háma quỳ xuống và dâng lên Théoden một thanh gươm dài có bao nạm vàng và lục ngọc. ‘Đây, thưa bệ hạ, là Herugrim, thanh gươm cổ của ngài,’ anh ta nói. ‘Nó được tìm thấy trong rương của hắn ta. Hắn mãi mới chịu đưa chìa khóa rương ra. Còn nhiều thứ khác mất tích cũng được tìm thấy trong đó.’

   ‘Ngươi nói dối,’ Lưỡi Rắn nói. ‘Và thanh kiếm này, chúa công của ngươi đã tự tay đưa cho ta giữ.’

   ‘Và bây giờ chúa công muốn lấy lại thanh kiếm từ tay ngươi,’ Théoden nói. ‘Ngươi không bất mãn chứ ?’

   ‘Dĩ nhiên là không rồi, thưa bệ hạ,’ Lưỡi Rắn nói. ‘Thần chăm lo cho bệ hạ và đồ đạc của bệ hạ bằng tất cả sức mình. Nhưng xin đừng nhọc thân, đừng làm hao tổn sức khỏe của bệ hạ. Hãy để chúng thần xử lý bọn khách phiền hà này. Bữa của bệ hạ sắp được dọn ra bàn. Bệ hạ sẽ dùng bữa chứ ạ ?’

   ‘Ta sẽ dùng,’ Théoden nói. ‘Và hãy dọn thức ăn cho các vị khách ở trên bàn bên cạnh ta. Toàn quân sẽ lên đường ngày hôm nay. Hãy cử sứ giả đi trước ! Truyền triệu tập tất cả những ai sống quanh đây ! Mọi trai tráng và thanh niên khỏe mạnh đủ sức để mang binh khí, tất cả những ai có ngựa, hãy sẵn sàng trên yên ngựa tại cổng thành vào giờ thứ hai sau chính ngọ !’

   ‘Chúa thượng tôn kính!’ Lưỡi Rắn kêu lên. ‘Đúng như thần vẫn e sợ, lão phù thủy này đã phù phép lên bệ hạ. Sẽ không còn ai ở lại để trấn giữ Cung điện Vàng của cha ông, cùng kho báu của bệ hạ ư? Không còn ai để bảo vệ Chúa tể vùng Mark ?’

    ‘Nếu đây là phù phép,’ Théoden đáp, ‘thì nó có vẻ còn bổ ích hơn là những lời xúi bẩy của ngươi. Mánh lang băm của ngươi không khéo sẽ khiến cho ta phải bò lết trên bốn chân như súc vật. Không, không ai được chừa lại hết, kể cả Gríma. Gríma cũng sẽ hành quân cùng chúng ta. Đi nào ! Ngươi vẫn còn thời giờ để cạo sạch gỉ cho thanh kiếm của ngươi đó.’

   ‘Chúa thượng hãy khoan dung!’ Lưỡi Rắn rên rỉ và phủ phục dưới đất. ‘Hãy khoan dung với một kẻ đã cúc cung tận tụy với bệ hạ. Xin đừng bắt thần phải rời xa bệ hạ ! Ít nhất, thần cũng sẽ ở bên người khi những kẻ khác đều đi khỏi. Xin đừng bắt Gríma trung thành phải rời xa người !’

   ‘Ngươi sẽ được khoan dung,’ Théoden nói. ‘Và ta không bắt ngươi phải rời xa ta. Ta sẽ đích thân ra trận cùng với binh sỹ. Ta truyền cho ngươi đi cùng ta và chứng tỏ lòng trung thành của mình.’

   Lưỡi Rắn nhìn láo liên từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác. Trong mắt hắn là cái nhìn của một con thú bị săn đuổi đang tìm kẽ hở trong vòng vây. Hắn liếm mép với một cái lưỡi dài nhợt nhạt.

   ‘Một quyết định như vậy là dễ hiểu với một vị lãnh chúa thuộc dòng dõi của Eorl, dù ngài ấy có già nua đi nữa,’ hắn nói. ‘Nhưng những người thực sự yêu kính ngài sẽ gượng nhẹ hơn với tuổi tác của ngài. Thần nhận thấy rằng thần đã đến trễ. Những kẻ khác, mà cái chết của chúa thượng sẽ không làm chúng buồn rầu chi lắm, chúng đã thuyết phục được ngài. Nếu thần không thể lật ngược tình thế, ít nhất hãy nghe thần điều này, thưa bệ hạ ! Hãy để một người hiểu bệ hạ và luôn phục tùng bệ hạ ở lại với Edoras. Hãy chỉ định một vị Nhiếp chính tận tụy. Xin để cố vấn Gríma của bệ hạ canh giữ mọi thứ chờ ngày bệ hạ trở về - và thần cầu cho ngày ấy sẽ đến, dẫu rằng sẽ không kẻ thông thái nào quá hy vọng vào điều đó.’

   Éomer cười to. ‘Và nếu lời biện hộ này không tránh cho ngươi được chiến trận, hỡi ngài Lưỡi Rắn đáng kính,’ chàng nói, ‘thì ngươi sẽ chấp nhận những chức vụ kém danh giá nào hơn nữa ? Nhận vác túi lương lên núi – nếu có ai đó có thể tin tưởng giao túi lương cho ngươi ?’

   ‘Không, Éomer, anh chưa hiểu hết mánh khóe của Bậc thầy Lưỡi Rắn đâu,’ Gandalf nói, hướng cái nhìn sắc nhọn về phía hắn ta. ‘Hắn ta rất táo gan và xảo trá. Ngay cả lúc này đây, hắn cũng đang chơi liều và thắng thêm một lượt. Hắn đã trì hoãn hàng giờ trong thời gian quý báu của ta. Quỳ xuống, loài rắn độc !’ ông nói bằng một giọng khủng khiếp. ‘Nằm bẹp xuống cái bụng của ngươi! Saruman đã mua chuộc ngươi từ bao lâu rồi ? Hắn ta hứa hẹn cái giá nào ? Sau khi tất cả mọi người đã chết, ngươi sẽ chiếm lấy phần châu báu của ngươi, và chiếm lấy người con gái mà ngươi hằng ao ước ? Ngươi đã dõi theo nàng dưới mi mắt sùm sụp của ngươi quá lâu, đã ám ảnh bước chân nàng quá lâu rồi.’

   Éomer xiết lấy thanh gươm. ‘Tôi biết điều đó,’ chàng lầm bầm. ‘Chính vì thế, tôi đã muốn giết hắn, trái với luật lệ của cung điện. Nhưng còn có những lý do khác.’ Chàng bước tới, nhưng Gandalf giơ tay giữ chàng lại.

   ‘Éowyn giờ đã an toàn,’ ông nói. ‘Nhưng ngươi, Lưỡi Rắn, ngươi đã phụng sự hết mình cho chủ nhân thực sự của ngươi. Ít ra ngươi cũng sẽ nhận được phần thưởng. Tuy thế, Saruman có xu hướng hay lờ đi các giao kèo của hắn. Ta khuyên ngươi hãy chạy tới đó thật nhanh và nhắc cho hắn nhớ, kẻo hắn lại quên mất công lao của ngươi.’

   ‘Dối trá,’ Lưỡi Rắn nói.

   ‘Câu này miệng lưỡi nhà ngươi thốt ra quá thường xuyên,’ Gandalf nói. ‘Ta không dối trá. Nhìn xem, Théoden, đây là một con rắn độc! Vì sự an toàn, ngài không thể mang nó theo mình, nhưng ngài cũng không thể để nó lại ở nhà. Giết nó đi cũng đáng. Tuy nhiên, ngày trước nó không phải như bây giờ. Nó đã từng là một con người, và phụng sự ngài theo cách của nó. Hãy cho hắn một con ngựa và để hắn đi ngay, đi đâu tùy ý hắn. Ngài sẽ đánh giá được hắn dựa trên lựa chọn của hắn.’

   ‘Ngươi có nghe thấy không, Lưỡi Rắn?’ Théoden hỏi. ‘Ngươi có hai lựa chọn: hoặc là đi cùng ta ra trận, và chúng ta sẽ thấy lòng trung thành của ngươi trong giao tranh; hoặc là rời đi ngay bây giờ, tới bất cứ chốn nào ngươi muốn. Nhưng nếu thế, họa có lúc chúng ta gặp lại nhau, thì ta sẽ không nhân nhượng với ngươi.’

   Lưỡi Rắn từ từ đứng lên. Hắn nhìn vào họ với đôi mắt khép hờ. Cuối cùng, hắn nhìn chăm chú vào mặt Théoden và mở miệng ra như sắp nói gì. Rồi hắn đột ngột nhỏm dậy. Bàn tay hắn cử động. Cặp mắt hắn lóe lên. Chúng đầy hiểm độc đến nỗi người xung quanh phải lùi lại. Hắn nhe răng ra, thở rít lên rồi nhổ toẹt trước chân nhà vua, hắn lao sang bên rồi bỏ chạy xuống cầu thang.

   ‘Đuổi theo hắn,’ Théoden hạ lệnh. ‘Không để hắn làm hại đến ai, nhưng cũng đừng gây thương tích cho hắn hoặc cản trở hắn. Cho hắn một con ngựa, nếu hắn đòi.’

   ‘Nếu có con ngựa nào chịu chở hắn,’ Éomer nói.

   Một người lính gác chạy xuống cầu thang. Một người khác chạy tới cái giếng ở dưới chân thềm và vục nước vào trong mũ trụ. Anh ta lấy nước đổ cho sạch bậc đá mà Lưỡi Rắn đã làm nhơ.

   ‘Nào, khách của ta, đi thôi!’ Théoden nói. ‘Hãy tới đây và lấy lại sức, chừng nào tình thế còn cho phép.’

   Họ quay lại cung điện đồ sộ. Họ đã nghe thấy ở phía dưới đồi, trong thành phố, tiếng sứ giả truyền lệnh cùng tiếng tù và chiến trận thổi vang. Vì nhà vua sẽ lên đường ngay khi trai tráng trong thành và ở quanh thành được tập hợp và được vũ trang.

   Ngồi cùng bàn với nhà vua là Éomer và bốn vị khách, đồng thời công nương Éowyn cũng đứng chầu. Họ ăn uống rất mau chóng. Những người khác im lặng trong khi Théoden đang hỏi Gandalf về chuyện Saruman.

   ‘Sự phản trắc của lão ta tới mức độ nào, ai mà biết được?’ Gandalf nói. ‘Ngày trước lão không phải là kẻ xấu. Thời đó, ta không nghi ngờ gì rằng lão là đồng minh với Rohan; và ngay cả khi lão dần trở nên máu lạnh, lão vẫn coi các ngài là hữu dụng cho lão. Nhưng lão đã mưu tính tiêu diệt các ngài từ lâu rồi, ngoài mặt thì giả bộ Bạn hữu, để chờ thời cơ. Trong những năm đó, nhiệm vụ của Lưỡi Rắn khá dễ dàng, và tất cả động thái của ngài đều được nhanh chóng báo đến Isengard; vì khi đó xứ ngài mở cửa, người lạ vẫn đến và đi như thường. Và rồi những lời xúi bẩy của Lưỡi Rắn lượn quanh tai ngài, đầu độc tâm trí ngài, làm nhụt dũng khí của ngài, gây suy yếu cơ thể của ngài, trong khi những người khác nhìn vào mà không thể làm gì, vì ý chí của ngài nằm trong lòng bàn tay của hắn.

   Nhưng khi ta chạy thoát ra khỏi Isengard và đến cảnh báo ngài, thì mặt nạ của hắn đã rớt xuống, với những ai thấy được. Kể từ đó, Lưỡi Rắn manh động hơn, luôn tìm cách cản trở ngài, ngăn cho ngài hồi phục. Hắn rất khôn khéo: làm cùn lòng cảnh giác của người ta, hoặc lợi dụng lòng sợ hãi của người ta, tùy theo từng dịp. Ngài có nhớ hắn đã hăm hở giục ngài không chừa một ai khỏi cuộc đi săn viển vông về hướng bắc, trong khi mối nguy ngay lúc ấy lại ở hướng tây? Hắn thuyết phục ngài cấm Éomer không được đuổi theo bọn Orc đột nhập. Nếu Éomer mà tuân lệnh ngài, thực chất là lệnh của Lưỡi Rắn, thì lúc này bọn Orc đã về tới Isengard với một chiến lợi phẩm lớn. Tuy không phải là chiến lợi phẩm mà Saruman khao khát trên mọi thứ khác, nhưng cũng là hai thành viên trong Hội Đồng hành của ta, nắm giữ một hy vọng tuyệt mật, mà ta thậm chí không dám kể hết bí mật này với ngài, thưa bệ hạ. Ngài có thể tưởng tượng được, họ sẽ phải chịu đựng những gì vào lúc này, hoặc Saruman sẽ biết được những gì về cái kết của chúng ta?’

   ‘Ta nợ Éomer rất nhiều,’ Théoden nói. ‘Trái tim trung thành thường đi kèm với lời lẽ nghịch tai.’

   ‘Hoặc có thể nói rằng,’ Gandalf nói, ‘trong những con mắt lệch lạc thì sự thật mang một bộ mặt méo mó.’

   ‘Thật sự thì đôi mắt ta gần như mù vào lúc đó,’ Théoden nói. ‘Ta nợ ông nhiều nhất, khách quý của ta. Một lần nữa ông lại đến đúng lúc. Ta sẽ tặng ông một món quà trước khi chúng ta xuất phát, tùy ông chọn. Ông chỉ cần nói ra bất cứ thứ gì mà ta sở hữu. Trừ thanh kiếm của ta!’

   ‘Ta có đến kịp lúc hay không, còn phải xem đã,’ Gandalf đáp. ‘Còn về món quà, thưa ngài, ta sẽ chọn một món phù hợp với điều ta cần: mau lẹ và chắc chắn. Hãy tặng ta Shadowfax! Lúc trước ngài chỉ cho ta mượn, nếu ta có thể gọi đó là cho mượn. Nhưng lúc này ta sẽ phải phi tới chỗ mạo hiểm, sẽ mang vàng ra thử lửa: ta sẽ không mạo hiểm những gì không thuộc về ta. Và giữa ta với Shadowfax đã hình thành một mối giao cảm thân tình.’

   ‘Ông chọn hay lắm,’ Théoden nói; ‘và ta sẽ vui lòng tặng nó cho ông. Nhưng đó thực sự là một món quà quý giá. Không có con ngựa thứ hai như Shadowfax. Nó là hình ảnh tái hiện lại những đại chiến mã từ thời xa xưa. Và sẽ không có sự tái hiện nào khác. Với những vị khách còn lại, ta sẽ tặng các anh những món trong kho binh khí của ta. Các anh không cần thêm kiếm, nhưng trong kho có mũ trụ và khôi giáp tinh xảo, quà cho tổ tiên ta từ xứ Gondor. Hãy chọn trong số đó, trước khi chúng ta lên đường, và mong rằng chúng sẽ hữu ích cho các anh!’

 

   Thị vệ mang giáp phục từ kho của nhà vua đến, họ khoác cho Aragorn và Legolas những bộ giáp sáng choang. Hai người cũng chọn mũ trụ, và khiên tròn: mấu khiên dát vàng và nạm đá quý màu lục, trắng và đỏ. Gandalf không lấy binh khí gì, và Gimli không cần áo giáp, ngay cả nếu họ có tìm được chiếc nào vừa khổ người chàng, vì không có y phục nào trong kho của Edoras có thể tốt hơn bộ giáp ngắn của chàng được rèn trong lòng Núi phương Bắc. Nhưng chàng chọn một chiếc mũ sắt đệm da, vừa vặn với cái đầu tròn của chàng; cùng với một chiếc khiên nhỏ. Trên khiên có hình một chú ngựa đang phi, màu trắng trên nền xanh, phù hiệu của Dòng họ Eorl.

   ‘Mong rằng nó sẽ bảo vệ anh!’ Théoden nói. ‘Chiếc khiên này được vua cha Thengel sai làm cho ta khi ta vẫn còn là một cậu bé.’

   Gimli cúi mình. ‘Tôi lấy làm vinh hạnh, hỡi Chúa tể vùng Mark, được mang binh khí của ngài,’ chàng nói. ‘Thực ra, tôi thà vác con ngựa đi còn hơn là cưỡi nó. Tôi thích đi trên chân mình hơn. Nhưng có thể rồi tôi sẽ được đứng chiến đấu trên chân mình.’

   ‘Có thể lắm,’ Théoden đáp.

   Giờ đây nhà vua đứng lên, và Éowyn lập tức bước tới, tay mang rượu vang.

   Ferthu Théoden hál!’ nàng nói.

 

   ( * ‘Lên đường bình an, Théoden!’ – ND )

 

 ‘Xin nhận lấy chén rượu này và uống trong thời khắc sum vầy. Bình an với người khi người xuất hành và khải hoàn.’

   Théoden uống rượu từ trong chén, và Éowyn tiếp tục mời những người khách uống. Khi nàng đến trước Aragorn, nàng đột nhiên ngừng lại và ngước lên nhìn chàng, đôi mắt nàng long lanh. Chàng nhìn vào gương mặt xinh đẹp của nàng và mỉm cười; nhưng khi chàng nhận lấy chén rượu, tay chàng chạm phải tay nàng, và chàng thấy rằng nàng đang run lên vì sự tiếp xúc. ‘Xin chào Aragorn, con trai của Arathorn!’ nàng nói. ‘Xin chào, Công nương của Rohan!’ chàng đáp lời, nhưng giờ đây gương mặt chàng đăm chiêu, và chàng không cười nữa.

   Khi họ đều đã uống xong, nhà vua đi dọc đại sảnh ra đến cửa. Ở đó, lính gác đang chờ ông, và các sứ giả đứng chầu, tất cả các lãnh chúa và tướng tá ở Edoras hoặc trong vùng phụ cận đều tập hợp ở đó.

   ‘Và đây! Ta sẽ lên đường, đó có thể là cuộc hành quân cuối cùng của ta,’ Théoden nói. ‘Ta không có người nối dõi. Théodred, con trai ta đã tử trận. Ta chọn Éomer, cháu gọi ta bằng bác, làm người kế vị.  Nếu cả hai ta đều không trở về, hãy chọn vua mới như các ngươi muốn. Nhưng ta cần một người có thể tin cậy được để dẫn dắt những người dân mà ta để lại đây. Ai muốn ở lại?’

   Không ai lên tiếng.

   ‘Các ngươi có muốn nêu tên ai ra không? Người nào mà dân chúng tin tưởng?’

   ‘Một người trong Dòng họ của Eorl,’ Háma trả lời.

   ‘Nhưng ta không thể để Éomer lại, cậu ta cũng sẽ không chịu ở lại đâu,’ nhà vua nói. ‘Và cậu ta là hậu duệ cuối cùng của Dòng họ Eorl.’

   ‘Thần không nói đến Éomer,’ Háma đáp. ‘Và anh ấy cũng không phải là hậu duệ cuối cùng. Còn có Éowyn, em gái của anh ấy, con gái của Éomund. Nàng rất can đảm và không hề biết đến sợ hãi. Mọi người đều yêu mến nàng. Hãy để nàng đứng đầu những người Eorlingas, sau khi chúng ta đi khỏi.’

   ‘Ta chấp thuận,’ Théoden nói. ‘Sứ giả hãy loan báo cho dân chúng biết rằng Công nương Éowyn sẽ lãnh đạo họ !’

   Thế rồi nhà vua ngồi trên một chiếc ngai trước cửa, và Éowyn quỳ trước ông, nhận lấy thanh gươm và một chiếc áo giáp lộng lẫy từ tay ông. ‘Tạm biệt, cháu ta,’ ông nói. ‘Khoảnh khắc này đang ảm đạm, nhưng chúng ta vẫn có cơ may trở về Cung điện Vàng. Dân chúng có thể tự vệ được khá lâu ở Dunharrow, và nếu chiến sự diễn ra bất lợi, tất cả những ai chạy thoát được cũng sẽ về đó.’

   ‘Xin đừng nói đến chuyện đó !’ nàng đáp lời. ‘Thần sẽ chờ bệ hạ trở về, dầu mỗi ngày sẽ dài như một năm.’ Nhưng trong khi nàng nói, đôi mắt nàng lại hướng về Aragorn đang đứng cạnh đó.

   ‘Nhà vua sẽ trở về,’ chàng nói. ‘Đừng sợ ! Định mệnh chờ chúng ta ở phía Đông chứ không phải phía Tây.’

 

   Nhà vua đi xuống cầu thang, Gandalf đi bên cạnh ông. Những người khác theo sau. Aragorn ngoảnh nhìn lại khi họ đi về phía cổng thành. Éowyn đứng cô độc trước cửa cung điện, trên đỉnh cầu thang; thanh gươm dựng thẳng trước mặt nàng, và tay nàng nắm lấy chuôi gươm. Nàng đang mặc giáp phục và tỏa sáng như bạc trắng trong ánh mặt trời.

   Gimli đi cùng Legolas, rìu vác trên vai. ‘Tốt, cuối cùng chúng ta đã khởi hành!’ chàng nói. ‘Con Người nói nhiều lời trước khi hành động quá. Cây rìu trong tay tôi đang sốt ruột đây. Tuy thế, tôi không nghi ngờ rằng những Rohirrim này sẽ là sát thủ khi họ vào trận. Dù sao đi nữa, đây không phải loại chiến tranh hợp với tôi. Tôi sẽ tới chiến trường kiểu gì đây? Giá như tôi được đi bộ và không phải lắc lư như bị thịt trên yên ngựa của Gandalf.’

   ‘Đó là một chỗ ngồi an toàn hơn nhiều chỗ khác, tôi nghĩ thế,’ Legolas nói. ‘Nhưng chắc chắn là Gandalf sẽ vui lòng đặt anh xuống đất khi trận đánh bắt đầu, hoặc là tự Shadowfax sẽ cho anh xuống. Một cây rìu không phải là binh khí cho kị sĩ.’

   ‘Và một Người Lùn cũng không hợp để cưỡi ngựa. Tôi sẽ chặt đầu bọn Orc, chứ không phải bạt da đầu của Con Người,’ Gimli nói trong khi vỗ lên cán rìu.

   Tại cổng thành, họ thấy một đoàn quân khá đông, cả già lẫn trẻ, tất cả đều sẵn sàng trên yên ngựa. Hơn một nghìn lính đã được triệu tập. Ngọn giáo của họ như những chồi cây tua tủa. Họ hô vang lên phấn khích khi Théoden tiến đến. Một người lính giữ cương chú ngựa của nhà vua, Snowmane, những người khác giữ cương ngựa của Aragorn và Legolas. Gimli đứng bồn chồn, nhăn nhó, nhưng Éomer tới gần, dắt theo chiến mã của chàng.

   ‘Xin chào, Gimli con trai của Glóin !’ chàng gọi. ‘Tôi chưa có thời giờ để học cách ăn nói dưới côn quyền của anh, như anh đã hứa. Nhưng liệu ta có thể để chuyện bất hòa này sang một bên ? Ít nhất tôi sẽ không nói xấu về Công nương của Rừng cây nữa.’

   ‘Tôi sẽ quên đi cơn giận của mình trong một lúc, hỡi Éomer con trai của Éomund,’ Gimli nói, ‘nhưng nếu như có bao giờ anh được tận mắt ngắm Công nương Galadriel, thì anh phải thừa nhận rằng nàng là người đẹp nhất trong số các công nương, nếu không thì tình bạn giữa chúng ta sẽ chấm dứt.’

   ‘Được !’ Éomer đáp. ‘Nhưng cho tới lúc đó thì xin hãy lượng thứ cho tôi, và chấp nhận cưỡi ngựa cùng tôi như một lời tha thứ. Gandalf sẽ cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn cùng với Chúa tể vùng Mark ; còn Firefoot, chiến mã của tôi, thì sẽ chở cả hai ta, nếu anh đồng ý.’

   ‘Tôi thật lòng cảm tạ anh,’ Gimli nói hồ hởi. ‘Tôi sẽ rất vui được cưỡi ngựa cùng anh, nếu Legolas, bạn đồng hành của tôi, có thể phi ngựa cạnh chúng ta.’

   ‘Được thôi,’ Éomer nói. ‘Legolas ở cánh trái tôi, Aragorn ở cánh phải tôi, và sẽ không kẻ nào dám cản bước chúng ta !’

 

   ‘Shadowfax đâu rồi ?’ Gandalf hỏi.

   ‘Nó đang chạy lồng lên trên đồng cỏ,’ họ trả lời. ‘Không ai thuần phục được nó. Nó phi về phía đó, về phía khúc cạn dưới kia, như một cái bóng lướt giữa rặng liễu.’

   Gandalf huýt sáo và gọi to tên chú ngựa, thế là từ xa chú hất bờm lên và hý vang, rồi chú quay vó phi về hướng đoàn quân nhanh như tên bắn.

   ‘Nếu Gió Tây mà hiện hình, thì chắc cũng chỉ đến thế là cùng,’ Éomer nói, trong khi chú ngựa đang phi tới trước mặt pháp sư.

   ‘Món quà có vẻ đã được tặng xong,’ Théoden nói. ‘Nhưng tất cả hãy nghe đây ! Ta phong cho người khách của ta, Gandalf Áo xám, vị cố vấn thông thái bậc nhất, người lang bạt được đón chào nhất, làm một lãnh chúa của vùng Mark, một thủ lĩnh của người Eorlingas chừng nào dòng họ ta vẫn còn trường tồn ; và ta tặng Shadowfax, hoàng tử của tất cả loài ngựa, cho ông ấy.’

   ‘Xin cảm tạ, Vua Théoden,’ Gandalf nói. Rồi ông thình lình hất chiếc áo choàng xám ra, bỏ mũ ra khỏi đầu, và nhảy lên lưng ngựa. Ông không đội mũ trụ, cũng không mang giáp. Mái tóc bạc như tuyết của ông bay phất phơ trong gió, tà áo trắng của ông tỏa sáng chói lòa dưới áng mặt trời.

   ‘Nhìn xem, đây là Kị sĩ Trắng !’ Aragorn kêu lên. Tất cả bọn họ đều tiếp lời chàng.

   ‘Đức Vua, và Kị sĩ Trắng !’ họ hô to. ‘Tiến lên Eorlingas !’

   Kèn hiệu thổi. Đàn ngựa ngóc đầu lên và hí vang. Giáo đập vào khiên chan chát. Rồi nhà vua giơ cao cánh tay, và đạo quân cuối cùng của Rohan bắt đầu sải vó thần tốc như một trận cuồng phong đột ngột, như sấm sét phi về phía Tây. Xa xa trên đồng bằng, Éowyn nhìn thấy mũi giáo của họ lấp lánh, khi nàng đứng cô độc bất động trước cánh cửa của cung điện im lìm.

Hết chương VI

<- Chương trước                                                                                                          Chương tiếp theo ->

Quay trở về truyện Chúa tể của những chiếc Nhẫn

Thông tin bài viết

  • Bản gốc: "The Lord of the Rings: The Two Towers" của J.R.R. Tolkien
  • Người dịch : Proud Foot
  • Ngày đưa lên: 6-4-2014
  • Lưu ý : Xin vui lòng không edit trang này. Nếu bạn đăng lại bài viết, đề nghị ghi tên dịch giả và dẫn link nguồn

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.