FANDOM


Chương V

CỬA SỔ ĐÀNG TÂY

Dường như Sam mới chợp mắt vài phút, cậu thức dậy và thấy rằng trời đã xế chiều, Faramir đã quay lại. Chàng dẫn theo nhiều người khác; thực chất tất cả những binh lính sống sót sau trận đột kích đều đang tập hợp ở triền núi gần đó, hai hoặc ba trăm quân. Họ ngồi thành một hình bán nguyệt rộng, Faramir ngồi giữa hai cánh, trên mặt đất, trong khi đó Frodo đứng trước chàng. Quang cảnh nhìn lạ lùng như một phiên xử tù binh.

Faramir and Frodo Ithilien

Sam bò ra khỏi bụi dương xỉ, nhưng không ai chú ý đến cậu, thế nên cậu đứng vào cuối hàng người, nơi cậu có thể nhìn thấy và nghe rõ những gì đang diễn ra. Cậu lắng tai và quan sát chăm chú, sẵn sàng xông ra cứu viện cậu chủ nếu cần thiết. Cậu có thể trông thấy gương mặt Faramir lúc này đã gỡ bỏ mặt nạ: gương mặt nghiêm nghị và uy nghi, một vẻ khôn ngoan sắc sảo ẩn sau ánh nhìn xét hỏi của chàng. Đôi mắt xám điềm tĩnh quan sát Frodo với chút nghi ngờ.

Sam sớm nhận ra rằng Đại úy không thấy lời khai của Frodo thuyết phục ở vài điểm: cậu đóng vai trò gì trong Hội Đồng hành xuất phát từ Rivendell; tại sao cậu lại bỏ đi khỏi Boromir; và cậu đang đi tới chốn nào. Đặc biệt, chàng thường quay trở lại vấn đề Tai ương của Isildur. Rõ ràng là chàng thấy Frodo đang che giấu chàng điều gì đó rất quan trọng.

‘Nhưng chính là lúc các Halfling xuất hiện thì Tai ương của Isildur sẽ tỉnh giấc, theo như lời sấm ngụ ý,’ chàng nhấn mạnh. ‘Nếu cậu là Halfling được nhắc đến trong lời sấm, thì chắc hẳn cậu phải mang vật đó, bất kể nó là thứ gì, tới Hội đồng mà cậu vừa kể, rồi Boromir nhìn thấy nó ở đó. Cậu có nhận không?’

Frodo không trả lời. ‘Vậy đấy!’ Faramir nói. ‘Ta muốn cậu nói rõ hơn; vì chuyện gì liên quan đến Boromir thì cũng là việc của ta. Một mũi tên Orc đã bắn hạ Isildur, chuyện xưa thường kể. Nhưng tên Orc thì nhiều vô kể, và Boromir xứ Gondor sẽ không coi một mũi tên lẻ như thế là dấu hiệu của Số mệnh. Cậu có giữ vật đó không? Cậu nói là nó được giữ kín; nhưng có phải là chính cậu chọn giấu kín nó?’

‘Không, đó không phải là lựa chọn của tôi,’ Frodo đáp. ‘Vật đó không thuộc về tôi. Nó không thuộc về bất cứ người phàm nào cả, dù là tầm thường hay quyền thế; dẫu rằng, nếu ai có thể tuyên bố quyền sở hữu với nó, thì người đó là Aragorn con trai của Arathorn, người mà tôi đã nhắc đến, kẻ dẫn đầu Hội Đồng hành của chúng tôi kể từ Moria cho đến thác Rauros.’

‘Tại sao lại là anh ta, mà không phải là Boromir, hoàng tử của Đô thành mà gia tộc Elendil đã lập nên?’

‘Vì Aragorn là dòng dõi trực hệ, cha truyền con nối, của chính Isildur, con trai của Elendil. Và thanh kiếm mà anh ấy mang chính là thanh kiếm của Elendil.’

Tiếng xì xào kinh ngạc nổi lên trong khắp đoàn người. Một kẻ hô to: ‘Thanh kiếm của Elendil! Thanh kiếm của Elendil đang tới với Minas Tirith! Tin tuyệt vời!’ Nhưng gương mặt của Faramir vẫn bất động.

‘Có thể lắm,’ chàng nói. ‘Nhưng một tuyên ngôn trọng đại như thế cần phải được công bố và kiểm chứng kĩ càng, nếu vị Aragorn này có đến Minas Tirith. Anh ta, hoặc bất cứ thành viên nào trong Hội Đồng hành của cậu, chưa hề đến đô thành khi ta khởi hành sáu ngày trước.’

‘Chính Boromir đã chấp thuận tuyên bố đó,’ Frodo đáp. ‘Thực ra, nếu Boromir có ở đây, anh ấy sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của anh. Vì anh ấy đã tới thác Rauros nhiều ngày trước đây, và anh ấy định đi thẳng tới đô thành, nên nếu anh trở về thì anh có thể gặp anh ấy và biết câu trả lời. Anh ấy biết vai trò của tôi trong Hội Đồng hành, cả Hội đều biết, vì tôi được ngài Elrond của Imladris chỉ định trước toàn thể Hội đồng. Vì sứ mệnh đó mà tôi tới vùng đất này, nhưng tôi không được phép tiết lộ cho bất cứ ai ngoài Hội Đồng hành. Tuy nhiên, những ai coi mình đối đầu với Kẻ Thù thì sẽ không cản trở sứ mệnh này.’

Giọng nói của Frodo rất kiêu hãnh, bất kể cậu có cảm giác thế nào trong lòng, và Sam thấy tán đồng; nhưng nó vẫn không thuyết phục được Faramir.

‘Vậy đấy!’ chàng nói. ‘Cậu bảo ta đừng can dự vào chuyện của cậu, bảo ta quay về nhà và để cậu yên. Boromir sẽ kể mọi chuyện, khi anh ấy về đến nơi. Khi anh ấy về đến nơi, cậu nói vậy! Cậu có phải là bạn của Boromir?’

Hình ảnh Boromir tấn công cậu trở lại sống động trong ký ức của Frodo, và cậu thoáng lưỡng lự. Cặp mắt Faramir đang quan sát cậu càng trở nên đanh thép hơn. ‘Boromir là một thành viên can trường của Hội Đồng hành,’ sau một hồi Frodo đáp. ‘Phải, tôi là bạn của anh ấy, về phần tôi.’

Faramir mỉm cười khắc khổ. ‘Vậy thì cậu có buồn không nếu biết Boromir đã chết?’

‘Tôi sẽ rất buồn,’ Frodo nói. Rồi cậu nhận ra cái nhìn trong mắt Faramir, và cậu sững lại. ‘Chết?’ cậu hỏi. ‘Ý anh là anh ấy đã chết, và anh biết điều đó? Anh đang cố bẫy lời ăn tiếng nói của tôi, và đang vờn tôi? Hay là anh đang dụ tôi tiết lộ bằng một tin giả?’

‘Ta thậm chí sẽ không dụ Orc bằng tin giả,’ Faramir đáp.

‘Vậy thì làm sao anh ấy lại chết, và tại sao anh biết được? Anh nói là chưa ai trong Hội Đồng hành đến được đô thành lúc anh xuất phát.’

‘Làm sao anh ấy lại chết, thì ta tưởng người bạn và người đồng hành của anh ấy có thể kể cho ta biết.’

‘Nhưng anh ấy còn sống khỏe mạnh khi chúng tôi rời đi. Và tôi vẫn nghĩ rằng anh ấy còn sống. Dẫu rằng thế gian này đầy rẫy hiểm nguy.’

‘Phải, chúng đầy rẫy,’ Faramir nói, ‘bao gồm cả sự lừa lọc.’

Sam càng ngày càng sốt ruột và trở nên tức giận với cuộc đối thoại. Những lời cuối cùng này làm cậu không thể chịu nổi, cậu nhảy bổ vào giữa vòng người và chạy đến bên cạnh cậu chủ.

‘Cậu thứ lỗi, cậu Frodo,’ Sam nói, ‘nhưng kéo dài như thế là quá đủ rồi. Anh ta không có quyền nói năng với cậu như vậy, sau những gì mà cậu đã phải trải qua, vì lợi ích của anh ta và những Người cao lớn này, cũng như vì lợi ích của mọi người khác.’

‘Nghe này, Đại úy!’ cậu đứng thẳng trước Faramir, tay chống nạnh, và nhìn chàng ta như thể cậu đang dạy dỗ một nhóc hobbit khi gã trả lời ‘chày cối’ trong lúc cậu tra hỏi gã về vụ đột nhập vườn quả.

Có vài tiếng xì xào, nhưng cũng có những nụ cười nở trên khuôn mặt của binh sĩ xung quanh đang đứng nhìn: cảnh tượng Đại úy ngồi trên mặt đất, đọ mắt với một hobbit trẻ đang đứng giang chân và xù lông cáu kỉnh, là một điều mà họ chưa từng thấy. ‘Nghe này!’ cậu ta nói. ‘Anh đang lái đến chuyện gì? Hãy nói cho xong trước khi tất cả bọn Orc của Mordor phát hiện ra chúng ta! Nếu anh nghĩ là cậu chủ của tôi ám sát Boromir rồi bỏ chạy, thì anh lẩm cẩm thật rồi; nhưng cứ nói thẳng ra đi cho xong! Rồi cho chúng tôi biết là anh định xử lý thế nào. Nhưng thật đáng tiếc là những kẻ vẫn cho rằng mình chiến đấu chống Kẻ Thù lại không thể để yên cho những kẻ khác chiến đấu theo kiểu của họ. Hắn ta sẽ vừa lòng lắm đấy, nếu hắn có thể thấy anh lúc này. Có khi hắn lại nghĩ là hắn có đồng minh mới ấy chứ.’

‘Kiên nhẫn nào!’ Faramir nói nhưng không giận dữ. ‘Đừng cướp lời cậu chủ của cậu, người chín chắn hơn cậu rất nhiều. Và ta không cần ai phải cảnh báo về những hiểm họa của chúng ta. Ngay giữa những gian nguy như vậy, ta vẫn dành ra chút thời gian để cân nhắc một vấn đề khó cho đúng đắn. Nếu ta mà hấp tấp như cậu thì có lẽ ta đã xử chết hai cậu từ lâu rồi. Vì ta được lệnh giết hết những kẻ nào có mặt ở vùng đất này mà không được phép của Chúa tể Gondor. Nhưng ta không giết người hay muông thú khi không cần thiết, và ngay cả khi cần thiết ta cũng không thích thú gì việc đó. Ta cũng không xét hỏi vô ích. Vậy nên cứ an tâm. Hãy ngồi bên cậu chủ của cậu, và giữ yên lặng!’

Sam nặng nề ngồi xuống với khuôn mặt đỏ bừng. Faramir quay lại với Frodo: ‘Cậu hỏi tại sao ta lại biết rằng người con của Denethor đã chết. Tin tức của tử thần có rất nhiều cách bay. Đêm tối thường mang tin đến cho người thân, người ta nói. Boromir là anh trai của ta.’

Một thoáng buồn lướt qua trên gương mặt chàng. ‘Cậu có nhớ thứ gì đặc biệt mà Tướng quân Boromir đeo trong số quân trang của anh ấy không?’

Frodo nghĩ ngợi chốc lát, cậu e sợ một cái bẫy nữa, và tự hỏi cuộc nói chuyện này sẽ kết cục ra sao. Cậu đã chật vật lắm mới giữ được chiếc Nhẫn khỏi cú giật ngạo mạn của Boromir, cậu không biết mình sẽ thế nào giữa bao nhiêu người như vậy, giữa bao chiến binh mạnh mẽ. Dù vậy, cậu cảm thấy trong lòng rằng, Faramir tuy có dáng dấp giống Boromir nhưng tính tình lại đỡ tự phụ hơn, vừa vững vàng hơn lại vừa khôn ngoan hơn.

‘Tôi nhớ là Boromir đeo một cây tù và,’ cuối cùng cậu đáp.

‘Cậu nhớ đúng lắm, đúng như một người đã thật sự gặp anh ấy,’ Faramir nói. ‘Thế thì có thể cậu nhớ được trong đầu nó trông như thế nào: một cây tù và lớn làm từ sừng bò hoang của phương Đông, bịt bạc và khắc những cổ tự. Chiếc tù và đó được đeo cho người con trưởng trong gia tộc chúng ta từ nhiều đời nay; và người ta nói rằng nếu chiếc tù và được thổi lên trong nguy cấp, ở bất cứ nơi nào trong địa phận từ ngày xưa của vương quốc Gondor cổ, thì tiếng của nó ắt sẽ được nghe thấy.

Năm ngày trước khi ta lên đường chuyến này, nghĩa là mười một ngày trước đây, cũng vào giờ này, ta nghe thấy tiếng thổi từ chiếc tù và đó: nó có vẻ đến từ hướng bắc, nhưng nghe xa xăm, như thể nó chỉ là một tiếng vọng trong trí óc. Cha ta và ta, chúng ta nghĩ rằng đó là điềm dữ, vì chúng ta không có tăm hơi gì của Boromir kể từ khi anh ấy khởi hành, và không lính biên ải nào thấy anh ấy đi qua. Đêm hôm sau, rồi đêm thứ ba, một điều lạ lùng xảy đến với ta.

Ta đang ngồi bên bờ sông Anduin, trong bóng tối màu xám dưới vầng trăng non nhạt nhòa, ta ngắm dòng nước chảy muôn đời; và đám lau sậy xào xạc buồn bã. Chúng ta vẫn thường quan sát những bờ nước gần Osgiliath như thế, nơi kẻ địch của chúng ta đang phần nào chiếm giữ và xuất quân từ đó để quấy nhiễu đất đai của chúng ta. Nhưng tối hôm đó, cả thế gian ngủ yên lúc nửa đêm. Rồi ta nhìn thấy, hoặc dường như ta thấy, một con thuyền trôi trên mặt nước, lấp lánh xám nhạt, một con thuyền nhỏ có hình dáng kỳ lạ với mũi thuyền vút cao, và không có ai chèo lái nó.

Sự kinh ngạc trùm lấy ta, vì một ánh sáng mờ bao quanh con thuyền. Nhưng ta đứng dậy và đi tới mép sông, rồi bắt đầu lội xuống nước, vì ta bị nó thu hút. Thế rồi, con thuyền quay về phía ta, giảm nhịp trôi lại, và lướt từ từ qua trong tầm tay của ta, nhưng ta không dám nắm lấy nó. Nó ngập khá sâu trong nước, như thể chở nặng, và khi nó trôi dưới tầm nhìn của ta, ta thấy dường như khoang thuyền chứa đầy nước trong, và ánh sáng hắt lên từ nước; nằm giữa làn nước là một chiến binh đang yên nghỉ.

Một thanh kiếm gãy đặt trên đầu gối anh ấy. Ta thấy người anh ấy bị nhiều vết thương. Đó chính là Boromir, anh trai ta, nằm chết. Ta biết giáp trụ của anh ấy, thanh kiếm của anh ấy, gương mặt thân yêu của anh ấy. Duy nhất một vật không ở đó : cây tù và. Duy nhất một vật ta không biết : một chiếc đai lưng đẹp đẽ, như được làm bằng lá vàng kết lại, đeo quanh hông anh ấy. Boromir ! Ta kêu lên. Tù và của anh ở nơi nao ? Anh đang đi đâu vậy ? Ôi Boromir ! Nhưng anh ấy đã đi mất. Con thuyền xoay lại theo dòng nước và lấp lánh trôi đi mất vào trong màn đêm. Đó dường  như là một giấc mơ, nhưng lại không phải là mơ, vì không hề có lúc tỉnh mộng. Và ta không nghi ngờ gì rằng anh ấy đã chết và đã trôi từ Dòng sông ra Biển.’

‘Than ôi !’ Frodo nói. ‘Đó quả thực là Boromir như tôi biết. Vì chiếc đai lưng vàng là do Công nương Galadriel tặng anh ấy ở Lothlórien. Chính nàng đã trang bị y phục cho chúng tôi như thế này, trong bộ đồ xám của Elf. Chiếc ghim cài này thuộc cùng một kiểu.’ Cậu chạm vào chiếc ghim hình lá màu bạc và lục đang cài áo choàng phía dưới cổ cậu.

Faramir nhìn nó chăm chú. ‘Nó rất đẹp,’ chàng nói. ‘Phải, chính là cùng kiểu đó. Vậy là các cậu đã đi qua Vùng đất của Lórien ? Ngày xưa nó có tên là Laurelindórenan, nhưng ngày nay nó đã nằm ngoài hiểu biết của Con Người,’ chàng nhẹ nhàng nói và nhìn Frodo với một ánh mắt ngạc nhiên mới. ‘Tôi bắt đầu hiểu ra nhiều điều kỳ lạ về cậu. Cậu sẽ kể thêm cho tôi nghe chứ ? Vì, thật là một suy nghĩ đắng cay rằng Boromir đã chết ngay trong tầm mắt của vùng đất quê hương anh ấy.’

‘Tôi không thể kể gì thêm, ngoài những điều tôi đã nói,’ Frodo trả lời. ‘Nhưng chuyện anh kể khiến tôi có nhiều linh tính. Tôi nghĩ, thứ anh nhìn thấy là một ảo ảnh, không hơn không kém, một cái bóng của vận rủi đã hoặc sắp diễn ra. Trừ phi nó lại là một mánh lừa đảo nào đó của Kẻ Thù. Tôi đã nhìn thấy gương mặt của những chiến binh khôi ngô thời xa xưa nằm yên nghỉ trong lòng nước của Đầm Lầy Chết, hoặc có vẻ như vậy, do ma thuật gớm ghiếc của Hắn tạo nên.’

‘Không, không phải vậy,’ Faramir đáp. ‘Vì sản phẩm của hắn khiến trái tim thấy ghê tởm ; nhưng lúc đó, trái tim tôi tràn ngập buồn đau và thương cảm.’

‘Thế nhưng làm sao một việc như vậy có thể xảy ra trong thực tế ?’ Frodo hỏi. ‘Vì không con thuyền nào có thể vượt qua rặng đồi đá từ Tol Brandir ; và Boromir định đi về nhà qua dòng Entwash và thảo nguyên của Rohan. Làm sao một con thuyền có thể trôi trên thác nước hùng vĩ sủi bọt mà không bị nhấn chìm xuống vực sâu cuộn xoáy, khi nó chứa đầy nước như thế ?’

‘Tôi không biết,’ Faramir đáp. ‘Nhưng chiếc thuyền từ đâu tới?’

‘Từ Lórien,’ Frodo trả lời. ‘Chúng tôi đã chèo xuôi dòng Anduin cho tới Thác Nước bằng ba chiếc thuyền như thế. Chúng cũng là do Elves làm ra.’

‘Cậu đã đi qua Vùng đất Ẩn giấu,’ Faramir nói, ‘nhưng có vẻ cậu không biết về quyền năng của nó. Nếu những Con Người có việc gì dây dưa đến Nữ Phù thủy sống trong Cánh rừng Vàng thì họ sẽ thấy nhiều sự kỳ lạ xảy ra tiếp theo. Vì người thường mà bước chân ra khỏi cõi phàm trần này của Mặt trời thì rất nguy hiểm, và người ta nói: từ xa xưa rất ít kẻ ra khỏi chốn đó mà được nguyên dạng.’

Boromir, hỡi Boromir!’ chàng thốt lên. ‘Vị Công nương bất tử, nàng đã bảo gì anh,? Nàng đã nhìn thấy gì? Điều gì đã thức dậy trong trái tim anh khi đó? Tại sao anh lại tới chốn Laurelindórenan, mà không đi đường của anh với chiến mã Rohan để trở về quê nhà trong buổi sớm ?

Rồi chàng lại quay về phía Frodo, và nói bằng giọng nhẹ nhàng một lần nữa. ‘Tôi đoán là cậu có thể trả lời đôi chút cho những câu hỏi đó, Frodo con trai của Drogo ạ. Nhưng có lẽ không phải lúc này, không phải ở đây. Nếu cậu vẫn nghĩ chuyện tôi nói chỉ là một ảo ảnh, thì tôi sẽ kể thêm việc này. Chiếc tù và của Boromir đã trở về đây một cách xác thực chứ không phải mơ hồ. Chiếc tù và trở về, nhưng nó đã bị bổ làm đôi, do kiếm hoặc rìu chém. Hai mảnh vỡ đã cập bờ riêng biệt: một mảnh thì ở giữa đám lau sậy nơi lính canh của Gondor ẩn nấp, phía bắc ở dưới điểm giao của dòng Entwash; mảnh kia thì được một kẻ làm nhiệm vụ trên sông tìm thấy khi nó đang xoay tròn trong dòng lũ. Sự tình cờ lạ lùng, nhưng người ta vẫn nói, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.

Và lúc này, chiếc tù và vỡ đôi của người con trai cả đang nằm trên lòng của Denethor, người ngồi trên chiếc ngai và chờ đợi tin tức. Còn cậu thì không thể kể thêm điều gì về vụ chẻ đôi tù và sao?’

‘Không, tôi không hề biết,’ Frodo nói. ‘Nhưng cái ngày mà anh nghe thấy tiếng nó thổi, nếu chuyện anh kể là xác thực, cũng là cái ngày mà chúng tôi giã biệt, khi tôi và cậu làm vườn của tôi rời bỏ Hội Đồng hành. Giờ đây, chuyện của anh khiến tôi thấy kinh hoàng. Vì nếu lúc đó Boromir đang gặp nguy và bị giết thì tôi sợ rằng những bạn đồng hành khác cũng vậy. Họ là những người anh em và bè bạn của tôi.

Liệu anh có thể gạt bỏ mối nghi ngờ của anh và để tôi đi? Tôi rất mệt mỏi, và đau buồn, và sợ hãi. Nhưng tôi có công chuyện phải thực hiện, hoặc cố thực hiện, trước khi cả tôi cũng bị giết. Và chuyện đó càng cấp bách, nếu như hai halfling chúng tôi là những kẻ sống sót cuối cùng của đoàn.

Hãy trở về, Faramir, Đại úy can trường của Gondor, và bảo vệ đô thành của anh chừng nào anh còn sức; hãy để tôi đi tới nơi mà định mệnh của tôi phải tới.’

‘Theo tôi thấy, câu chuyện của hai chúng ta không bình an gì,’ Faramir nói, ‘nhưng cậu bị nó làm lo lắng hơn mức cần thiết. Ai đã thu xếp cho thi thể Boromir theo nghi lễ tang, trừ phi người của Lórien tới tận nơi? Không phải Orc, cũng không phải thuộc hạ của Kẻ Không tên đã làm việc đó. Tôi đoán rằng Hội Đồng hành của cậu vẫn còn kẻ sống sót.

Nhưng dù việc gì đã xảy ra với Hành trình phương Bắc, thì tôi cũng không còn nghi ngờ cậu, Frodo ạ. Nếu thời kì gian khó đã cho tôi biết đánh giá Con Người, qua nét mặt và lời nói, thì tôi cũng có thể xét đoán được các Halfling! Tuy nhiên,’ tới đây chàng mỉm cười, ‘có điều gì đó khá lạ về cậu, Frodo ạ, một phong thái Elf, có lẽ vậy. Nhưng câu chuyện của hai chúng ta vẫn còn nhiều uẩn khúc hơn là tôi tưởng ban đầu. Tôi cần đưa cậu về Minas Tirith để Denethor xét hỏi, và tôi sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình nếu lúc này tôi chọn một con đường có hại cho thành phố của tôi. Thế nên tôi sẽ không vội vã quyết định nên làm gì. Dù sao, chúng ta cũng phải rời khỏi đây ngay không chậm trễ.’

Chàng nhỏm đứng dậy và đưa ra vài mệnh lệnh. Những người lính quanh chàng lập tức chia thành nhiều tốp nhỏ, và tản ra các hướng, nhanh chóng biến mất vào sau bóng của các vách đá và trảng cây. Một lát sau, chỉ còn lại Mablung và Damrod.

‘Nào hai cậu, Frodo và Samwise, hãy đi cùng tôi và cận vệ của tôi,’ Faramir nói. ‘Cậu không thể đi tiếp con đường phương nam, nếu đó là ý định của cậu. Nó sẽ không an toàn trong vài ngày tới, và sẽ bị canh phòng cẩn mật hơn sau vụ huyên náo vừa rồi. Và dù thế nào thì tôi nghĩ ngày hôm nay cậu cũng không thể đi xa, vì cậu đã rất mệt. Chúng tôi cũng thế. Chúng tôi sẽ tới một cứ địa bí mật của chúng tôi, chưa đầy mười dặm từ đây. Bọn Orc và do thám của Kẻ Thù chưa phát hiện ra nơi đó, còn nếu chúng phát hiện, ta có thể chống giữ nơi đó khá lâu ngay cả khi quân địch đông. Ở đó, chúng tôi có thể nằm nghỉ ngơi đôi chút, cùng với hai cậu. Sáng mai tôi sẽ quyết định nên làm gì thì tốt nhất theo ý tôi và cho hai cậu.’

Frodo không thể làm gì khác ngoài việc tuân theo yêu cầu, hoặc mệnh lệnh này. Dù trong trường hợp nào thì đó cũng có vẻ là một hướng đi sáng suốt, vì cuộc đột kích của lính Gondor đã khiến cho việc đi lại trong Ithilien càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Họ khởi hành ngay lập tức: Mablung và Damrod đi trước một quãng, Faramir cùng Frodo và Sam theo sau. Họ đi vòng phía bên này của ao nước mà hai hobbit đã tắm gội, họ vượt qua dòng suối, trèo lên một bờ đất dài, và tiến vào những vùng rừng rợp bóng mát trải ra xuống phía dưới và về hướng tây. Trong khi họ tiến bước với tốc độ tối đa mà hai hobbit có thể đi, họ trò chuyện rất khẽ.

‘Tôi dừng cuộc trao đổi của chúng ta lại,’ Faramir nói, ‘không chỉ vì thời gian gấp rút, như Thày cả Samwise đã nhắc nhở tôi, mà còn vì chúng ta sắp đề cập đến những chuyện không nên nói trước mặt nhiều người. Cũng vì lý do đó mà tôi chuyển hướng sang chuyện về anh tôi và bỏ qua vấn đề Tai ương của Isildur. Cậu chưa hoàn toàn thẳng thắn với tôi, Frodo ạ.’

‘Tôi không hề nói dối, và tôi đã kể tất cả những gì có thể kể,’ Frodo đáp.

‘Tôi không trách cậu,’ Faramir nói. ‘Cậu đã nói năng rất khôn ngoan trong một hoàn cảnh khó khăn, tôi cảm thấy thế. Nhưng tôi hiểu được, hoặc đoán được từ phía cậu nhiều hơn lời cậu kể. Cậu không hòa hảo với Boromir, hoặc là hai người đã chia tay không hữu nghị. Cậu, và tôi đoán là Thày cả Samwise nữa, có đôi chút bất bình trong lòng. Dầu tôi rất yêu quí anh tôi, và sẵn lòng báo thù cho cái chết của anh ấy, nhưng tôi cũng hiểu rõ anh ấy. Tai ương của Isildur – tôi đánh bạo cho rằng Tai ương của Isildur gây ra bất hòa giữa hai người và tạo nên sự tranh chấp trong Hội Đồng hành. Rõ ràng nó là một thứ bảo vật gia truyền quý giá, và những thứ như vậy không bao giờ mang lại hòa bình cho các liên minh, nếu ta điểm lại các tích truyện cổ. Tôi nói trúng tâm chưa?’

‘Gần trúng,’ Frodo đáp, ‘nhưng không phải trong vấn đề vàng bạc. Không có sự tranh chấp nào trong Hội Đồng hành của chúng tôi, nhưng có những hoài nghi: hoài nghi về đường chúng tôi nên đi kể từ rặng Emyn Muil. Nhưng dù thế nào đi nữa, các tích truyện cổ cũng dạy ta về mối họa của lời nói ẩu trong những chuyện như thế - chuyện về vật gia truyền.’

‘Ah, vậy là đúng như tôi nghĩ: cậu có rắc rối với một mình Boromir. Anh ấy muốn rằng bảo vật này được đưa tới Minas Tirith. Than ôi! Số phận trớ trêu đã ngăn lời cậu, người cuối cùng gặp anh ấy, và khiến tôi không được biết những gì tôi nóng lòng muốn biết: điều gì ở trong tâm tưởng và suy nghĩ của anh tôi trong những thời khắc cuối. Dù anh ấy có phạm lỗi hay không, tôi chắc chắn một điều: anh ấy đã ra đi thanh thản và làm được điều tốt trước khi nhắm mắt. Gương mặt anh ấy trông còn tươi đẹp hơn cả lúc sinh thời.

Nhưng, Frodo ạ, ban đầu tôi đã hỏi dồn cậu về Tai ương của Isildur. Thứ lỗi cho tôi! Việc đó thật không khôn ngoan trong một thời điểm và nơi chốn như thế. Tôi chưa kịp suy nghĩ kỹ. Chúng tôi đã chiến đấu một trận căng thẳng, và có quá nhiều thứ khuấy đảo tâm trí tôi. Nhưng càng nói chuyện với cậu thì tôi càng đến gần trọng tâm của vấn đề hơn, nên tôi càng chủ tâm nói chệch đi. Vì, hẳn cậu biết rằng, có rất nhiều kiến thức cổ xưa vẫn được bảo tồn giữa những Quan cai trị của đô thành mà nơi khác không có. Gia tộc của tôi không thuộc dòng dõi Elendil, dù rằng chúng tôi vẫn mang dòng máu Númenor. Chúng tôi là hậu duệ của Mardil, vị nhiếp chính sáng suốt, kẻ đã trị vì thay đức vua khi người ra trận tiền. Và đó là Vua Eärnur, người cuối cùng trong dòng họ của Anárion; đức vua đã ra đi không trở lại và cũng không có kẻ nối dõi. Các quan nhiếp chính đã cai quản đô thành kể từ ngày đó, dù rằng nhiều đời người đã trôi qua.

Và tôi nhớ rằng, khi Boromir còn là một cậu bé, khi chúng tôi cùng học về chuyện tổ tiên của chúng tôi và về lịch sử đô thành, anh ấy luôn thấy bực bội rằng cha mình không phải là vua. “Cần mấy trăm năm thì quan nhiếp chính mới lên ngôi được, nếu nhà vua không trở về?” anh ấy hỏi. “Rất có thể là một vài năm, ở những nơi khác mà lòng trung quân kém hơn,” cha tôi trả lời. “Còn ở Gondor thì một vạn năm cũng không đủ.” Thương thay cho Boromir! Chuyện này có cho cậu hiểu chút gì về anh ấy không?’

‘Có,’ Frodo đáp. ‘Tuy thế, anh ấy luôn kính trọng Aragorn.’

‘Tôi không nghi ngờ điều đó,’ Faramir nói. ‘Nếu anh ấy công nhận dòng dõi của Aragorn, như cậu kể, thì anh ấy sẽ rất tôn kính với người đó. Nhưng tình huống còn chưa xảy ra. Họ chưa về đến Minas Tirith, hoặc chưa trở thành đối thủ trong những cuộc chiến của đô thành.

Nhưng tôi lại lan man rồi. Chúng tôi, gia tộc của Denethor, biết nhiều kiến thức cổ xưa nhờ truyền thống lâu đời, hơn nữa, có rất nhiều thứ được lưu giữ trong kho báu của chúng tôi: sách và thẻ bài viết bằng nhiều loại chữ khác nhau trên những cuộn da đã ố, phải, hoặc trên đá, trên các thếp vàng và bạc lá. Một vài cuộn đã không còn đọc được nữa; những cuộn còn lại thì cũng ít được mở ra. Tôi có thể đọc một chút từ chúng, vì tôi được học qua. Chính những ghi chép này đã mang Người Lữ hành Xám đến với chúng tôi. Tôi nhìn thấy ông ấy lần đầu tiên khi tôi còn nhỏ, và kể từ đó ông ấy đã tới hai ba lần.’

‘Người Lữ hành Xám?’ Frodo hỏi. ‘Ông ấy có tên riêng không?’

‘Chúng tôi gọi ông ấy là Mithrandir theo kiểu Elf,’ Faramir trả lời, ‘và ông ấy cũng thích thế. Ta có rất nhiều tên ở những xứ khác nhau, ông nói. Mithrandir với các Elves; Tharkûn với Người Lùn, Olórin là tên thời trẻ đã bị quên lãng ở phương Tây, Incánus ở phương Nam, Gandalf ở phương Bắc; phương Đông thì ta chưa tới.’

‘Gandalf!’ Frodo nói. ‘Tôi cũng đoán là ông ấy. Gandalf Xám, nhà cố vấn đáng mến nhất. Người dẫn đầu Hội Đồng hành của chúng tôi. Ông ấy đã tử nạn ở Moria.’

‘Mithrandir tử nạn!’ Faramir thốt lên. ‘Dường như một định mệnh ác nghiệt đeo bám hội bằng hữu các cậu. Thật khó để tin là một người thông thái đến vậy, và quyền năng đến vậy – ông ấy đã lập nên nhiều kì tích trước chúng tôi – lại có thể bỏ mạng, và biết bao tri thức đã rời khỏi thế gian này cùng ông ấy. Cậu có chắc không, biết đâu ông ấy chỉ bỏ cậu và đi đến nơi nào đó?’

‘Than ôi, tôi chắc chắn,’ Frodo đáp. ‘Tôi tận mắt nhìn thấy ông ấy ngã xuống vực.’

‘Tôi thấy rằng có cả một câu chuyện kinh khủng ở đây,’ Faramir nói, ‘mà cậu có thể kể cho tôi nghe vào khuya. Giờ đây tôi đoán, vị Mithrandir này không chỉ là một bậc thầy uyên thâm: ông ấy còn là một kiến trúc sư cho những chiến công trong thời đại của chúng ta. Giá như ông ấy ở bên khi chúng tôi gặp những lời sấm ngôn khó hiểu trong mơ, ông ấy đã có thể giải thích cho chúng tôi mà không cần cử sứ giả. Dù sao, có khi ông ấy sẽ không làm thế, và con đường của Boromir đã bị định đoạt rồi. Mithrandir không bao giờ nói với chúng tôi về chuyện gì phải diễn ra, hoặc để lộ chủ định của ông ấy. Tôi không biết bằng cách nào, ông ấy được phép của Denethor để xem các bí mật trong kho tàng của chúng tôi, và tôi đã học được chút ít từ ông ấy, những khi nào ông ấy chịu giảng giải (mà cũng chẳng mấy khi). Ông ấy luôn tìm kiếm và hỏi chúng tôi nhất là về những chuyện xoay quanh Trận chiến Vĩ đại trên cánh đồng Dagorlad thuở lập quốc của Gondor, khi Kẻ Chúng ta không gọi Tên bị đánh bại. Và ông ấy rất chú ý đến những chuyện về Isildur, mặc dù chúng tôi không có nhiều; chúng tôi không biết điều gì chắc chắn về kết cục của ngài cả.’

Lúc này giọng Faramir hạ xuống thành tiếng thì thào. ‘Nhưng tôi đã học được, hoặc đoán được như thế này, và tôi vẫn luôn giữ bí mật: rằng Isildur đã lấy vật gì đó từ tay của Kẻ không gọi tên, trước khi hắn biến mất khỏi Gondor và không bao giờ xuất hiện trước người trần mắt thịt nữa. Tôi đã nghĩ đó là lời đáp cho những câu hỏi của Mithrandir. Nhưng vào lúc đó, nó dường như chỉ là mối quan tâm của các nhà cổ học. Ngay cả khi chúng tôi bàn luận về những lời đánh đố trong giấc mơ, tôi vẫn không nghĩ rằng Tai ương của Isildur lại chính là vật đó. Vì Isildur bị phục kích và chết dưới mũi tên Orc, theo giai thoại duy nhất mà chúng tôi biết; Mithrandir không hề kể thêm cho tôi.

Vật đó thực sự là gì thì tôi chưa đoán được; nhưng nó hẳn là một vật gia truyền hùng mạnh và nguy hiểm. Một vũ khí chết chóc, có lẽ thế, do Chúa tể Hắc ám tạo ra. Nếu đó là một vật mang lại lợi thế trên chiến trường thì tôi có thể đoan chắc rằng Boromir, vốn kiêu hãnh và không run sợ, người thường xuyên liều lĩnh, luôn luôn khao khát mong Minas Tirith chiến thắng (và bản thân anh ấy được rạng danh trong đó), anh ấy có thể sẽ thèm muốn vật này và bị nó quyến dụ. Hỡi ôi, anh ấy đã cất bước vào nhiệm vụ này! Đáng nhẽ tôi mới là người được cha tôi và các bậc bô lão lựa chọn cho nhiệm vụ này, nhưng anh ấy đã tiến cử bản thân với tư cách là con trưởng và kẻ dày dạn hơn (cả hai đều đúng), và anh ấy sẽ không chịu ngồi nhà.

Nhưng đừng sợ nữa! Tôi sẽ không chiếm lấy vật này, kể cả nếu nó nằm lăn lóc bên đường. Kể cả nếu Minas Tirith tàn lụi và mình tôi có thể cứu lấy đô thành bằng thứ vũ khí của Chúa tể Hắc ám để đoạt lấy vinh quang cho bản thân tôi cùng với sự hùng cường cho đô thành. Không. Tôi không ước ao một chiến thắng theo cách đó, Frodo con trai của Drogo ạ.’

‘Hội đồng cũng không định thế,’ Frodo đáp. ‘Và tôi càng không. Tôi không có ý đồ gì với những chuyện như vậy.’

Gondor-tree-large

‘Đối với tôi,’ Faramir nói, ‘tôi mong được thấy Cây Trắng lại đơm hoa trên những sân trào của nhà vua, và chiếc Vương miện Bạc tái xuất, và Minas Tirith hưởng thái bình: trở lại là Minas Anor như thuở xưa, tràn đầy ánh sáng, cao vời và rạng rỡ, đẹp đẽ như một nữ hoàng trong các nữ hoàng: chứ không phải như một bà chủ của muôn vàn nô lệ, không đâu, kể cả là một bà chủ tốt bụng của những nô lệ phục tùng. Chiến tranh ắt phải xảy ra khi chúng ta tự bảo vệ sinh mạng chống lại một kẻ hủy diệt đang muốn nuốt chửng tất cả; nhưng tôi không yêu thích thanh gươm sáng chói vì độ sắc bén của nó, không yêu mũi tên vì độ nhanh xé gió, không yêu thích các chiến binh vì vinh quang quanh họ. Tôi chỉ yêu những gì mà họ đang trấn giữ: đô thành của Người Númenor; và tôi mong nó được yêu mến vì kí ức của nó, vì dáng cổ kính, vẻ đẹp và kiến thức đương đại của nó; chứ không mong nó được kính sợ, trừ phi như con người kính sợ phẩm giá của một bậc trưởng lão thông thái.

Thế nên cậu không cần phải sợ tôi! Tôi không yêu cầu cậu tiết lộ thêm. Thậm chí tôi sẽ không hỏi cậu xem tôi đã nói gần tâm điểm hơn hay chưa. Nhưng nếu cậu chịu tin tôi, có thể là tôi sẽ tư vấn được cho cậu trong sứ mệnh của cậu, dù đó là gì đi chăng nữa – phải, và có thể còn giúp được cậu nữa.’

Frodo không trả lời. Cậu gần như bị khuất phục trước sự khao khát được giúp đỡ và được khuyên nhủ trong lòng cậu, khao khát được kể tất cả những gì trong tâm trí cậu cho con người trẻ tuổi nghiêm nghị này, người mà lời nói dường như thật khôn ngoan và lịch thiệp. Nhưng có gì đó giữ cậu lại. Trái tim cậu trĩu nặng nỗi sợ hãi và buồn rầu: nếu cậu và Sam quả thực là hai kẻ sống sót duy nhất của Chín Khách bộ hành thì cậu đang đơn độc nắm giữ bí mật của sứ mệnh. Thà hồ nghi quá mức còn hơn nóng vội lỡ lời. Và những hình ảnh về Boromir, về sự biến đổi dễ sợ của chàng dưới ảnh hưởng của chiếc Nhẫn, vẫn đang hiện lên mồn một trong đầu cậu, khi cậu nhìn Faramir và lắng nghe giọng nói của chàng: hai anh em vừa không giống nhau, lại vừa rất thân thuộc.

Họ bước đi trong im lặng hồi lâu, như những chiếc bóng xám và xanh lục lướt qua dưới rặng cây cổ thụ, chân họ không gây tiếng động; trên đầu họ chim ca líu lo, và mặt trời lấp lánh trên vòm lá nhẵn bóng xanh thẫm của cánh rừng Ithilien muôn đời tươi tốt.

Sam không tham gia vào cuộc đối thoại, mặc dù cậu vẫn lắng nghe; cùng lúc đó cậu lưu tâm tới mọi tiếng động rì rào của khu rừng xung quanh họ bằng đôi tai thính hobbit. Cậu để ý một điều rằng trong cả buổi nói chuyện, cái tên Gollum không hề được nhắc đến. Cậu thấy mừng, nhưng cũng cảm thấy rằng khó có hy vọng cậu sẽ không bao giờ phải nghe cái tên này nữa. Cậu sớm nhận ra rằng dù họ đang đi một mình, vẫn có nhiều người ở gần đó: không chỉ Damrod và Mablung thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối phía trước, mà còn có nhiều người khác ở cả hai bên nhanh nhẹn đi theo những lối bí mật để tới một nơi định trước.

Có một lần, cậu đột ngột ngoái nhìn lại, như thể cậu thấy gờn gợn trên da vì có kẻ nào theo dõi phía sau, cậu nghĩ rằng mình thoáng nhìn thấy một hình thù nhỏ đen thẫm đang lủi qua sau một thân cây. Cậu mở miệng định nói, nhưng rồi lại khép miệng. ‘Mình không chắc lắm,’ cậu tự nhủ, ‘và tại sao phải nhắc họ nhớ tới tên quỷ sứ ấy khi mà họ đã cố tình lờ hắn đi? Giá mà mình lờ được.’

Họ đi tiếp, cho đến khi rừng thưa dần và mặt đất bắt đầu dốc xuống hơn. Rồi họ lại đổi hướng, ngoặt sang bên phải, và mau chóng tới một con sông nhỏ trong hẻm núi hẹp: đó vẫn là dòng nước đã chảy tí tách từ cái bể ở đàng xa, giờ đây nó lớn dần thành một dòng chảy xiết, đổ xuống qua nhiều tảng đá vào một đáy sông nứt sâu mà cây nhựa ruồi và hoàng dương thẫm mọc xô ra. Họ nhìn về hướng tây và thấy phía dưới họ trong ánh sáng tờ mờ là những vùng đất thấp cùng những đồng cỏ rộng lớn, và lấp loáng xa xa dưới mặt trời tây là con nước mênh mang của dòng Anduin.

‘Đây rồi, chao ôi! Tôi sẽ phải làm một việc khiếm nhã với hai cậu,’ Faramir nói. ‘Hy vọng các cậu sẽ lượng thứ cho một kẻ đến giờ đã nhân nhượng các mệnh lệnh để không giết hoặc trói các cậu. Nhưng luật lệ không cho phép bất cứ người lạ mặt nào, kể cả những lính Rohan sát cánh cùng chúng tôi, được trông thấy lối đi mà ta sắp qua. Tôi bắt buộc phải bịt mắt hai cậu.’

‘Xin tuân theo,’ Frodo đáp. ‘Ngay cả các Elves cũng chịu như vậy nếu cần, và chúng tôi cũng đã bịt mắt khi đi qua biên giới của Lothlórien tươi đẹp. Người Lùn Gimli rất lấy làm bực bội về việc đó, nhưng hobbit thì không sao.’

‘Nơi tôi sắp dẫn cậu đến không được đẹp đẽ dường ấy,’ Faramir nói. ‘Nhưng tôi mừng là cậu chấp thuận và không cần ai ép.’

Chàng khẽ gọi, Mablung và Damrod tức thì bước ra từ bụi cây và tới trước chàng. ‘Hãy bịt mắt các vị khách lại,’ Faramir nói. ‘Bịt cẩn thận, nhưng không được quá chặt. Đừng trói tay họ. Họ sẽ hứa là không cố hé mắt nhìn. Ta có thể tin rằng họ tự chịu nhắm mắt, nhưng mắt nhắm rồi sẽ chớp khi chân bị vấp. Dẫn họ đi để họ không bị loạng choạng.’

Hai người lính bịt mắt các cậu hobbit bằng khăn xanh, rồi kéo mũ trùm đầu của các cậu xuống gần đến miệng; họ nhanh chóng cầm lấy tay mỗi cậu và dẫn đi. Tất cả những gì Frodo và Sam biết về dặm đường cuối này chỉ là nhờ phán đoán trong bóng tối. Sau một lúc, hai cậu nhận ra rằng họ đang đi trên một lối dốc xuống; nó hẹp dần đến nỗi họ phải đi hàng một, họ quệt phải vách đá ở hai bên; lính gác dẫn lối cho họ từ phía sau với bàn tay đặt vững trên vai họ. Thỉnh thoảng, họ lại tới những nơi khó đi, họ được nhấc bổng lên một chốc rồi lại được đặt xuống. Tiếng nước chảy luôn ở phía tay phải họ, nó càng ngày càng gần hơn và nghe to hơn. Sau cùng, họ được tạm dừng. Mablung và Damrod quay nhanh họ vài vòng, và họ mất hết ý thức về phương hướng. Họ trèo lên một quãng: không khí có vẻ lạnh và tiếng nước đã xa dần. Rồi họ được nhấc lên và được đưa xuống nhiều bậc thang, rồi quành qua góc. Họ đột nhiên lại nghe thấy tiếng nước chảy, giờ đây khá rõ, chảy ồ ạt và xối xả. Nó dường như vây xung quanh họ, và họ cảm nhận được một làn mưa bụi trên tay trên má. Cuối cùng, họ lại được đặt xuống đất. Họ đứng đó một lát với đôi chút sợ sệt, đôi mắt bị bịt kín, họ không biết mình đang ở đâu; và không ai nói năng gì.

Rồi giọng Faramir vang lên ngay phía sau họ. ‘Hãy để họ nhìn!’ chàng ra lệnh. Khăn bịt mắt được cởi ra, mũ trùm đầu được kéo ra, họ chớp chớp mắt và há hốc miệng kinh ngạc.

1624476cdf28a2ebe9c217f442a23836

Họ đang đứng trên nền ẩm của một tảng đá nhẵn bóng, thực ra là bậu của một cánh cửa đá đẽo thô sơ mở ra đen ngòm phía sau họ. Nhưng trước mặt họ, một màn nước mỏng rủ xuống gần đến nỗi Frodo có thể vươn tay chạm tới nó. Nó hướng về đằng tây. Những tia nắng ngang của mặt trời hoàng hôn rọi lên màn nước, ánh sáng đỏ phản chiếu ra thành vô vàn quặng màu lóng lánh đổi sắc liên miên. Họ như đang đứng bên cửa sổ của một tòa tháp tiên rủ rèm tết bằng muôn dây châu báu, vàng bạc, hồng ngọc, lam ngọc, thạch anh tím, tất cả ngời lên như một ngọn lửa không tàn.

‘Ít ra thì chúng ta đã may mắn về đến đúng lúc để đền bù cho sự nhẫn nại của các cậu,’ Faramir nói. ‘Đây là Cửa sổ Hoàng hôn, Henneth Annûn, đẹp nhất trong tất cả những con thác của Ithilien, vùng đất của nhiều nguồn nước. Rất ít người lạ mặt được chiêm ngưỡng cảnh này. Nhưng không có đại sảnh quyền quý nào ở đằng sau nó đâu. Hãy bước vào và xem!’

Trong khi chàng nói, mặt trời lặn xuống và ánh lửa tắt dần trên mặt nước chảy. Họ quay qua đi vào dưới vòm cửa thấp lởm chởm. Ngay lập tức, họ đã ở trong một gian phòng đá, rộng và xù xì, với một trần nhà gồ ghề sà xuống. Một vài ngọn đuốc được thắp lên và hắt bóng lờ mờ trên bức tường lấp lánh. Rất nhiều binh lính đã ở sẵn đó. Những người khác vẫn đang đi vào theo tốp hai hoặc tốp ba, qua một chiếc cửa hẹp tối tăm ở đầu kia. Khi mắt họ quen dần với bóng tối, hai hobbit thấy rằng cái hang rộng hơn họ tưởng và chất đầy vũ khí cùng lương thực.

‘Chà, đây là chỗ trú của chúng ta,’ Faramir nói. ‘Không phải là rất mực tiện nghi nhưng đủ để nghỉ đêm yên ổn. Ít nhất thì nó cũng khô ráo, và có thức ăn, mặc dù không được nhóm lửa. Từng có thuở dòng nước chảy xuyên cái hang này ra ngoài qua vòm cửa, nhưng dòng chảy đã bị thay đổi ở cái rãnh trên kia nhờ lao động thời xưa, và con suối đổ xuống thành thác cao gấp đôi ở vách đá tít trên kia. Rồi tất cả mọi lối đi đã bị bít lại ngăn không cho nước và những thứ khác lọt vào động, trừ một lối. Giờ đây có hai cách để ra khỏi hang: lối mà hai cậu đã đi vào khi bị bịt mắt, và lối qua màn Cửa sổ đi vào trong một cái bể đầy mũi đá nhọn hoắt. Bây giờ hãy nghỉ một lát, cho tới khi bữa tối sẵn sàng.’

Hai hobbit được đưa tới một góc và được chỉ cho một cái giường thấp để ngả lưng nếu họ muốn. Trong khi đó, binh lính bận rộn trong hang một cách lặng lẽ và nhanh nhẹn đầy kỉ luật. Những chiếc bàn nhẹ được lấy ra từ vách và dựng lên trên chân chống, rồi được chất đồ dùng lên. Phần lớn chúng rất giản tiện và không được trang trí, nhưng được làm khá tốt và vừa vặn: khay tròn, bát đĩa bằng đất sét nâu tráng men hoặc bằng gỗ hoàng dương tiện, nhẵn và sạch sẽ. Đây đó có một chiếc cốc hoặc chậu bằng thiếc đánh bóng; một cái ly bạc trơn đặt ở chỗ của Đại úy ngay giữa chiếc bàn trong cùng.

Faramir đi vào giữa đám lính tráng, hỏi han từng người một bằng giọng nhỏ nhẹ. Một số trong họ trở về từ cuộc truy đuổi bọn Southrons; những người khác ở lại trinh sát gần con đường là những người về sau cùng. Tất cả những tên Southrons đều bị tính sổ, trừ con mûmak khổng lồ: không ai biết chuyện gì xảy ra với nó. Họ không quan sát được động thái nào của kẻ địch; ngay cả một tên Orc do thám ở bên ngoài cũng không.

‘Anh không nghe và không thấy chuyện gì à, Anborn?’ Faramir hỏi người về đến sau cùng.

‘Chà, không, thưa chủ tướng,’ anh ta trả lời. ‘Ít nhất là không có tên Orc nào. Nhưng tôi thấy, hoặc tôi nghĩ rằng mình nhìn thấy, một thứ khá lạ. Lúc đó trời đã xế lắm rồi, khi con mắt thường phóng đại vật mà nó nhìn thấy. Vậy nên, thứ đó có thể chỉ là một con sóc.’ Sam ngóc tai lên khi nghe đến đây. ‘Tuy thế, nếu là sóc thì nó là một con sóc đen không đuôi. Nó như một cái bóng trên mặt đất, nó vụt nấp sau một thân cây khi tôi lại gần, và trèo tít lên cây thoăn thoắt như một con sóc thực thụ. Anh không muốn chúng tôi vô cớ giết hại thú hoang, và nó có vẻ thế, nên tôi đã không bắn tên. Trời cũng tối quá khó bắn trúng, và con vật đó đã lẩn vào giữa tán lá tối tăm trong một tích tắc. Nhưng tôi đứng lại một lúc, vì tôi thấy lạ, rồi tôi vội vã trở về. Tôi nghĩ là mình nghe thấy một tiếng rít nhắm vào tôi lúc tôi quay đi. Có thể là một con sóc lớn. Cũng có thể, dưới bóng đen của Kẻ Không Tên, vài loài thú hoang của Mirkwood đang lảng vảng sang tận rừng của ta. Người ta nói ở đó có sóc đen.’

‘Có thể lắm,’ Faramir đáp. ‘Nhưng nếu đúng thế thì đó cũng là một điềm xấu. Chúng ta không muốn có bọn trốn thoát khỏi Mirkwood ở trong Ithilien.’ Sam cảm giác rằng Faramir liếc nhìn nhanh về phía hai hobbit khi nói đến đây, nhưng cậu không nói gì. Cậu và Frodo nằm nghỉ một lát và ngắm nhìn ánh đuốc, những người xung quanh đi tới đi lui và nói bằng giọng thì thào. Rồi Frodo bỗng ngủ thiếp đi.

Sam cố tự tranh luận để chống lại cơn buồn ngủ. ‘Cậu chủ sẽ ổn thôi,’ Sam nghĩ, ‘hoặc cũng có thể không. Những lời đường mật biết đâu lại che giấu một tâm địa độc ác.’ Cậu ngáp. ‘Mình có thể đánh một giấc liền cả tuần, và có khi mình nên thế. Mình cứ cố thức thì cũng làm được gì, một mình giữa tất cả những Con Người oai vệ này? Không làm được gì, Sam Gamgee ạ; tuy thế mình vẫn cứ phải thức.’ Và cậu thức được bằng cách nào đó. Ánh sáng từ cửa hang đang tắt, màn nước đổ màu xám trở nên mờ tối và mất dạng trong bóng đêm lớn dần. Tiếng nước vẫn tiếp tục róc rách, không thay đổi giai điệu dù là đêm hay ngày. Nó rì rầm và thì thào tiếng ngủ. Sam cố lấy đốt ngón tay chống mắt.

Giờ đây, nhiều ngọn đuốc hơn đã được thắp lên. Một thùng rượu vang được khui ra. Những rương thực phẩm được mở nắp. Binh lính lấy nước từ con thác. Vài người đang rửa tay trong chậu. Một cái tô lớn bằng đồng và một chiếc khăn trắng được đưa đến cho Faramir để chàng gột rửa.

‘Đánh thức hai vị khách dậy,’ chàng nói, ‘và mang nước đến cho họ. Đến giờ ăn rồi.’

Frodo ngồi dậy, vươn vai và ngáp. Sam vốn không quen được hầu hạ, cậu ngạc nhiên nhìn người lính cao lớn đang cúi mình bưng chậu nước trước mặt cậu.

‘Xin đặt nó xuống đất, thưa ngài, nếu ngài vui lòng!’ cậu nói. ‘Như thế sẽ dễ hơn cho cả ngài và tôi.’ Rồi, trước sự bất ngờ và khoái chí của những Con Người chung quanh, cậu sục đầu vào làn nước lạnh và vã nước lên cổ lên tai.

‘Phải chăng vùng cậu có tập quán gội đầu trước bữa tối?’ người lính đang đứng chực hỏi.

‘Không, thường thì trước bữa sáng hơn,’ Sam đáp. ‘Nhưng nếu anh thiếu ngủ thì nước lạnh vã lên cổ có tác dụng như mưa tưới trên rau úa. Đó! Giờ thì tôi tỉnh đủ để ăn một chút.’

Rồi họ được đưa tới chỗ ngồi bên cạnh Faramir: ghế là những chiếc thùng phủ da đủ cao hơn ghế thường của Người để tiện cho hai hobbit. Trước khi họ ăn, Faramir và tất cả binh lính quay về hướng tây mặc niệm trong một lát. Faramir ra hiệu cho Frodo và Sam rằng hai cậu nên làm tương tự.

‘Chúng tôi luôn giữ như vậy,’ chàng nói khi họ ngồi xuống, ‘chúng tôi quay về hướng Númenor từng ở đó, hướng về cả Xứ sở Elf và nơi vĩnh hằng tít sau đó nữa. Các cậu có phong tục như vậy không?’

‘Không,’ Frodo trả lời, cậu cảm thấy mình thật quê kệch và dốt nát một cách kỳ cục. ‘Nhưng nếu chúng tôi là khách, chúng tôi sẽ cúi mình chào chủ nhà, rồi sau bữa ăn chúng tôi đứng lên và cảm tạ.’

‘Chúng tôi cũng vậy,’ Faramir nói.

Sau khi đi đường dài và hạ trại, sau những ngày lang bạt đơn độc trong thiên nhiên hoang dã, giờ đây bữa tối giống như một lễ đại tiệc với hai hobbit: được uống rượu màu mật ong nhạt, mát lạnh và thơm nồng, được ăn bánh mỳ phết bơ, với thịt muối, với quả khô, và pho mát đỏ ngon lành, bằng đôi bàn tay sạch sẽ và dao dĩa tinh tươm. Cả Frodo lẫn Sam đều không từ chối món gì được mời, không từ chối phần ăn thứ hai hay thậm chí thứ ba. Rượu vang chảy qua tĩnh mạch và tứ chi mỏi nhừ của họ, họ cảm thấy hồ hởi và thảnh thơi như họ chưa từng được cảm thấy kể từ khi rời vùng đất của Lórien.

Khi bữa đã xong, Faramir dẫn họ đến một góc khuất ở mé sau của hang có rèm che; một chiếc ghế thường và hai chiếc ghế đẩu được mang đến. Một ngọn đèn bằng đất nung được đốt lên trong hốc.

‘Các cậu chắc đã muốn đánh giấc,’ chàng nói, ‘nhất là khi cậu Samwise đây đã không chịu nhắm một mắt nào trước khi ăn – hoặc là do sợ làm nhụt một cơn đói cao cả, hoặc là do sợ tôi, tôi không biết nữa. Nhưng ngủ ngay sau bữa thì không tốt, nhất là một bữa sau thời gian dài nhịn ăn. Ta hãy chuyện trò đôi chút. Hành trình của các cậu từ Rivendell hẳn có nhiều thứ để kể. Và chắc các cậu cũng muốn biết đôi điều về chúng tôi và về mảnh đất này nơi các cậu đang đứng. Hãy kể cho tôi về anh tôi Boromir, về cụ Mithrandir, và về giống người tuấn tú của Lothlórien.’

Frodo không còn cảm thấy buồn ngủ và cậu sẵn lòng nói chuyện. Nhưng dù đồ ăn thức uống đã mở lòng cậu, cậu vẫn chưa đánh mất hết cảnh giác. Sam đang tươi tỉnh ngâm nga, nhưng khi Frodo nói thì cậu ta thuận ý lắng nghe ngay, chỉ thỉnh thoảng đánh bạo chêm vào những câu tán đồng.

Frodo kể rất nhiều chuyện, nhưng cậu vẫn luôn lái vấn đề tránh khỏi sứ mệnh của Hội Đồng hành và chiếc Nhẫn, cậu nói lan man về sự dũng cảm của Boromir trong những cuộc phiêu lưu của họ: đối mặt với đám sói hoang, hoặc trong bão tuyết dưới đỉnh Caradhras, và trong hầm mỏ Moria nơi Gandalf ngã xuống. Faramir xúc động nhất với câu chuyện về trận đánh trên cây cầu.

‘Hẳn Boromir rất khó chịu khi phải bỏ chạy trước bọn Orcs,’ chàng nói, ‘hoặc chạy khỏi cái thứ ghê gớm mà cậu gọi là Balrog – kể cả khi anh ấy là kẻ chạy cuối cùng.’

‘Anh ấy chạy cuối cùng,’ Frodo nói, ‘nhưng Aragorn bắt buộc phải chạy dẫn đầu chúng tôi. Chỉ có mình anh ấy biết đường sau khi Gandalf mất. Nhưng nếu không phải bảo hộ cho những gã chúng tôi thì tôi chắc là cả anh ấy lẫn Boromir sẽ đều không chịu bỏ chạy đâu.’

‘Có thể, sẽ tốt hơn nếu Boromir ngã xuống tại đó cùng Mithrandir,’ Faramir nói, ‘còn hơn là đi tới cái kết cục chờ anh ấy ở phía trên thác Rauros.’

‘Có thể lắm. Nhưng hãy kể cho tôi nghe về chuyện của anh,’ Frodo nói, một lần nữa lại lái vấn đề sang hướng khác. ‘Vì tôi muốn được biết thêm về Minas Ithil và Osgiliath, và về thành Minas Tirith kiên cố. Các anh có bao nhiêu hy vọng ở đô thành đó trong cuộc trường kì kháng chiến?’

‘Bao nhiêu hy vọng?’ Faramir nói. ‘Từ lâu lắm rồi chúng tôi chẳng có hy vọng gì. Thanh kiếm của Elendil, nếu quả thực nó trở về với đô thành, có thể sẽ thắp lại hy vọng, nhưng tôi không nghĩ là nó làm được gì hơn ngoài việc đẩy lui ngày tàn trong chốc lát, trừ phi có cả những tương trợ khác ngoài dự kiến, đến từ Elves hoặc từ Con Người. Vì Kẻ Thù ngày càng lớn mạnh còn chúng tôi ngày càng giảm sút. Chúng tôi là một dân tộc đang lụi tàn, một mùa thu không có xuân sang.

Người Númenor định cư rộng khắp trên những bãi bờ và vùng ven biển ở Trung Địa, nhưng phần lớn họ đã biến chất và trở nên xấu xa. Rất nhiều trong số họ bị mê muội bởi sự Hắc ám và quỷ thuật; nhiều kẻ thì đầu hàng sự lười nhác và an nhàn, nhiều kẻ đánh lẫn nhau, cho đến khi họ suy yếu và bị các tộc hoang dã hàng phục.

Chưa ai từng nói rằng người Gondor ngả theo tà thuật, hay Kẻ Không tên từng được thờ phụng ở đây; trí tuệ và vẻ đẹp cổ xưa đến từ Tây phương vẫn trường tồn trong vương quốc của dòng họ Elendil Khôi ngô, và nó giờ vẫn còn sót lại. Nhưng, ngay cả như thế thì chính Gondor đã tự đưa mình xuống dốc, nó dần trở nên lẩm cẩm và tưởng nhầm rằng Kẻ Thù ngủ yên, kẻ này thực chất chỉ bị xua đi chứ chưa bị tiêu diệt.

Cái chết luôn hiện diện, vì những Người Númenor trong vương quốc thuở xưa đã mất của họ và cả ngày nay luôn bị ám ảnh bởi sự bất tử. Những Đức Vua xây lăng tẩm nguy nga hơn nhà cho người sống, và lần dò tên tổ tiên trong gia phả nhiều hơn là gọi tên con cháu họ ở ngay bên. Những vị lãnh chúa tuyệt tự ngồi trong đại sảnh cũ kĩ ngắm nghía các gia huy; những kẻ mòn mỏi điều chế thuốc trường sinh trong các căn hầm bí mật, hoặc suy tưởng thuật chiêm tinh trên những ngọn tháp cao lạnh lẽo. Và đức vương cuối cùng của dòng họ Anarion không có người nối dõi.

Nhưng các vị nhiếp chính thì khôn ngoan hơn và may mắn hơn. Khôn ngoan hơn, vì họ tận dụng được sức mạnh của người chúng tôi từ những dân biển cường tráng, từ những dân miền núi dày dạn ở Ered Nimrais. Và họ kí hòa ước với tộc người kiêu hãnh ở phương Bắc, kẻ thường xuyên tấn công chúng tôi, những kẻ tột cùng gan dạ mà lại có cùng gốc gác xa với chúng tôi chứ không phải như đám Easterlings hoang dã hay bọn Haradrim man rợ.

Thế nên, đến thời của Cirion vị Nhiếp chính thứ Mười hai (cha tôi là vị thứ hai mươi sáu), họ phi ngựa tới trợ chiến chúng tôi, và trên Cánh đồng Celebrant rộng lớn họ tiêu diệt đám giặc đã xâm chiếm lãnh địa phía bắc của chúng tôi. Họ là các Rohirrim, chúng tôi đặt tên họ như vậy, những vị chủ nhân ngựa, và chúng tôi nhường cho họ vùng đồng bằng Calenardhon mà sau này được gọi là Rohan; vì vùng đó từ lâu rất ít dân cư. Thế là họ trở thành đồng minh của chúng tôi, và luôn trung thành với chúng tôi, họ tương trợ chúng tôi khi cần, và canh giữ biên giới phía bắc cùng Khe núi Rohan cho chúng tôi.

Họ đã học theo tri thức và phong tục tập quán của chúng tôi những gì họ có thể, các lãnh chúa của họ khi cần thiết có thể nói tiếng của nước tôi; nhưng họ chủ yếu vẫn sống theo tập tục của cha ông họ và gìn giữ nền văn hiến của riêng họ, họ nói tiếng phương Bắc của họ với nhau. Và chúng tôi thật yêu mến họ: những người đàn ông cao lớn và những người phụ nữ xinh tươi, cả hai giới đều dũng cảm như nhau, tóc vàng, mắt sáng, mạnh mẽ; họ gợi cho chúng tôi nhớ về ngày thanh xuân của Con Người trong Thời Tổ Tông. Quả vậy, những nhà thông thái của chúng tôi nói rằng người Rohirrim có quan hệ thân thuộc với chúng tôi từ xưa vì họ đến từ cùng Ba Gia tộc của Con Người, cũng như người Númenor ban đầu, có thể là không phải từ Hador Tóc vàng, người bạn-Elf, nhưng cũng là hậu duệ của con cháu ông ấy và những người không vượt Biển đi về Tây phương theo lời hiệu triệu.

Chúng tôi phân loại các tộc Người như vậy, gọi những người Númenor là Người Thượng, hoặc Người Tây phương; gọi các Rohirrim và những nhánh xa của họ sống ở tít phương Bắc là Người Trung, hoặc Người của Chạng vạng; và gọi tộc người Hoang dã là Người của Bóng đêm.

Tuy thế, giờ đây, nếu các Rohirrim đã trở nên giống chúng tôi hơn, tiến bộ trong nghệ thuật và phép giao thiệp, thì chúng tôi cũng trở nên giống họ hơn và khó lòng còn có thể tự gọi mình là Người Thượng. Chúng tôi đã trở thành Người Trung, Người của Chạng vạng, nhưng kèm theo nhiều ký ức khác. Cũng như các Rohirrim, chúng tôi giờ đây ưa thích chiến trận và sĩ khí như những thứ tốt tự thân, như một môn thể thao và cả như một cách kết liễu; tuy chúng tôi vẫn cho rằng một chiến binh nên có nhiều kỹ năng và học thức hơn là chỉ các món võ nghệ binh khí chém giết, nhưng chúng tôi lại coi trọng nghề binh hơn các ngành nghề khác. Đó là điều chúng tôi cần vào thời nay. Đó cũng là tình trạng với anh trai tôi, Boromir: một con người dũng mãnh, và vì thế được coi như kẻ tài ba nhất Gondor. Quả thật anh ấy rất can trường: dòng giống của Minas Tirith đã từ lâu rồi chưa có ai táo bạo như thế trong gian khó, hăng hái như thế trong chiến trận, hay thổi cây Đại Tù và vang vọng hơn thế.’ Faramir thở dài và trở nên im lặng hồi lâu.

‘Anh không kể nhiều về Elves trong chuyện của anh, thưa tướng quân,’ Sam đột ngột đánh bạo hỏi. Cậu để ý rằng Faramir có vẻ nhắc đến Elves đầy tôn kính, và chính điều này, hơn cả thức ăn rượu vang hay sự lịch thiệp của Faramir, đã khiến cậu bắt đầu nể trọng chàng và bớt nghi ngại.

‘Đúng là không nhiều, thày cả Samwise ạ,’ Faramir đáp, ‘vì tôi không được học về Elves. Nhưng cậu đã nhắc đến điểm mà chúng tôi biến đổi, khi Númenor suy thoái và trở về Middle-earth. Chắc cậu cũng biết, vì nếu cậu được đồng hành cùng Mithrandir và được nói chuyện với Elrond, rằng Tổ tiên của người Númenor, người Edain, đã chiến đấu cùng các Elves trong những cuộc chiến đầu tiên, và được đền tặng bằng một vương quốc ngay giữa Biển khơi, trong tầm mắt của Xứ sở Elf. Nhưng ở Middle-earth thì Con Người và Elves dần xa cách nhau trong những ngày hắc ám, dưới xảo thuật của Kẻ Thù, và dưới tác động của dòng thời gian mà mỗi giống loài đi một con đường riêng rẽ. Giờ đây Con Người sợ hãi lẫn ngờ vực các Elves, và tuy thế lại không biết gì nhiều về loài này. Chúng tôi ở Gondor thì dần trở nên giống Con Người ở nơi khác, giống với người Rohan; vì mặc dù họ cũng đương đầu với Chúa tể Hắc ám, nhưng họ lại xa lánh loài Elves và kinh sợ Cánh rừng Vàng.

Tuy thế, trong số chúng tôi vẫn có người qua lại với các Elves khi có thể, thỉnh thoảng có người lại bí mật đi vào Lórien và ít khi trở ra nữa. Tôi thì chưa. Vì tôi cho rằng lúc này người phàm chủ động đi tìm Giống loài Huynh trưởng thì hơi liều lĩnh. Tuy thế, tôi ghen tỵ vì hai cậu đã được tiếp kiến Công nương Trắng.’

‘Công nương của Lórien! Galadriel!’ Sam thốt lên. ‘Anh quả thật là nên được tiếp kiến nàng, thưa tướng quân. Tôi chỉ là một hobbit, nghề của tôi là làm vườn, thưa tướng quân, nếu anh hiểu ý tôi, và tôi không giỏi thơ phú cho lắm – không giỏi sáng tác : thỉnh thoảng cùng lắm là một bài văn vần quê kệch, anh biết đấy, chứ không phải thơ thứ thiệt – nên tôi không thể tả cho anh được. Phải hát lên mới xứng. Anh phải cậy đến Strider, tức là Aragorn, hoặc bác Bilbo già về khoản đó. Nhưng ước gì tôi viết được một bài ca về nàng. Đẹp biết bao là nàng, thưa tướng quân ! Khi thì như một cây cao đang nở hoa, khi thì như một đóa thủy tiên trắng, nhỏ xinh và mong manh. Cứng rắn như kim cương, và dịu hiền như ánh trăng. Ấm áp như ánh dương, và lạnh băng như sương giá trên các vì tinh tú. Kiêu hãnh và xa vời như núi cao tuyết phủ, mà lại tươi vui như bất cứ thôn nữ nào cài hoa trên mái tóc mỗi độ xuân về. Nhưng tôi lại nói huyên thuyên rồi, và chẳng trúng tâm gì cả.’

‘Thế thì hẳn là nàng rất yêu kiều,’ Faramir nói. ‘Yêu kiều đến độ nguy hiểm.’

‘Tôi không biết có nguy hiểm hay không,’ Sam nói. ‘Tôi nảy ra ý nghĩ rằng mọi người tự mang mối nguy của họ vào Lórien, rồi tìm thấy nó ở đó vì chính họ đã mang nó vào. Nhưng biết đâu anh cũng có thể gọi nàng là nguy hiểm, vì bản thân nàng rất mạnh. Anh, anh có thể vỡ vụn nếu đập vào nàng như con thuyền lao vào vách đá ; hoặc chết đuối như một hobbit nhảy xuống sông. Nhưng đó không phải là cái tội của vách đá hay dòng sông. Còn Boro –’ cậu đột ngột dừng lại và đỏ mặt.

‘Ừ ? Còn Boromir, cậu định nói ?’ Faramir hỏi. ‘Cậu sắp nói gì ? Anh ấy tự mang theo mối nguy của anh ấy ?’

‘Vâng thưa tướng quân, anh thứ lỗi, với cả một người xuất sắc như anh trai của anh, nếu tôi có thể nói thế. Nhưng nãy giờ anh đã đoán gần đúng. Chà, tôi đã quan sát Boromir và lắng nghe anh ấy, từ Rivendell cho đến suốt chặng đường – ý kiến của tôi là ở Lórien anh ấy lần đầu tiên nhận ra rõ ràng điều tôi đã đoán từ trước : về thứ anh ấy muốn. Ngay từ lần đầu trông thấy nó, anh ấy đã muốn có nó, chiếc Nhẫn của Kẻ Thù !’

‘Sam !’ Frodo kêu lên thảng thốt. Cậu đã chìm vào suy tư một lúc, để rồi đột ngột thoát ra khỏi dòng suy nghĩ quá muộn.

‘Chết tôi!’ Sam nói, mặt trắng bệch rồi lại đỏ bừng lên. ‘Tôi lại chứng nào tật nấy rồi! Cứ mở mồm ra là nói quàng nói xiên, Ông già vẫn bảo tôi vậy, cấm có sai. Tôi ơi là tôi!’

‘Giờ thì, thế này tướng quân ạ!’ Cậu quay sang đối mặt Faramir với tất cả lòng can đảm mà cậu có thể tập hợp được. ‘Chớ có lợi dụng cậu chủ tôi chỉ vì người làm của cậu ấy xử sự như một thằng ngốc. Anh đã ăn nói rất nhã nhặn nãy giờ, khiến tôi mất cảnh giác, anh nói về Elves và gì nữa không biết. Nhưng nhã nhặn thì cũng chỉ là cái mẽ thôi. Giờ đây là một cơ hội để chứng tỏ phẩm chất thực sự của anh.’

‘Có lẽ là vậy,’ Faramir nói chậm rãi và nhẹ nhàng, với một nụ cười lạ lùng. ‘Vậy ra đây là lời giải cho mọi câu đố! Chiếc Nhẫn Chúa mà người ta tưởng đã biến mất khỏi thế gian này. Và Boromir đã định chiếm lấy nó bằng vũ lực? Và cậu trốn thoát được? Các cậu đã chạy tuốt một mạch – rồi lại đâm sầm vào tôi! Nơi đây giữa rừng hoang, các cậu ở trong tay tôi: hai halfling, cùng một toán lính dưới quyền của tôi, và chiếc Nhẫn của mọi chiếc Nhẫn. Một dịp may bất ngờ! Cơ hội cho Faramir, Đại úy của Gondor, để chứng tỏ phẩm chất của mình! Ha!’ Chàng đứng dậy, cao lớn và nghiêm nghị, đôi mắt xám của chàng ánh lên.

Frodo và Sam nhỏm ngay dậy khỏi ghế đẩu và đứng sát vào nhau, quay lưng về tường, lóng ngóng lần tìm chuôi kiếm. Im lặng bao trùm. Tất cả binh lính trong hang ngừng nói chuyện và sững sờ nhìn họ. Nhưng Faramir ngồi lại xuống ghế và khẽ phá lên cười, rồi lại trở nên trang nghiêm.

‘Thương thay cho Boromir! Thật là một thử thách đau đớn!’ Chàng cảm thán. ‘Các cậu đã chất thêm vào nỗi buồn của tôi biết bao, hai kẻ lạ mặt lang thang từ vùng đất xa lắc, mang theo mối nguy của Loài Người! Nhưng các cậu không rành về Con Người bằng tôi rành về Halfling. Chúng tôi, người Gondor, là những kẻ trung thực. Chúng tôi hiếm khi khoác lác. Chúng tôi hành động, hoặc chết trong hành động. Tôi sẽ không chiếm lấy vật này, kể cả nếu nó nằm lăn lóc bên đường, tôi đã nói vậy. Ngay cả nếu tôi là kẻ ham muốn thứ này, ngay cả nếu tôi không biết rõ nó là vật gì khi tôi đang nói, thì tôi cũng coi lời này như một lời thề, và sẽ giữ lời.

Nhưng tôi không phải là kẻ ham muốn như vậy. Hoặc giả, tôi đủ khôn ngoan để biết rằng có những mối nguy mà con người nên tránh xa. Hãy yên tâm ngồi xuống! Và đừng lo, Samwise ạ. Nếu cậu dường như đã buột miệng, thì hãy coi đó là một cơ duyên. Trái tim cậu chân thật mà cũng sâu sắc lắm, nó đã nhìn rõ hơn đôi mắt cậu. Bởi vì, nghe thì có vẻ lạ, nhưng cậu có thể an toàn tiết lộ cho tôi biết chuyện. Như thế còn giúp cho cậu chủ mà cậu yêu mến được nữa. Việc này sẽ có ích cho cậu ấy, nếu tôi được toàn quyền. Thế nên cứ yên lòng. Nhưng đừng nhắc đến tên vật này thêm nữa. Một lần là đủ rồi.’

Hai hobbit quay lại ghế và ngồi yên lặng. Binh lính uống và chuyện trò trở lại, họ cho rằng đội trưởng của họ chỉ đang đùa vui với hai vị khách, và trò đùa đã qua.

‘Chà, Frodo, giờ thì chúng ta rốt cục đã hiểu nhau,’ Faramir nói. ‘Nếu cậu miễn cưỡng nhận lấy vật này do người khác yêu cầu thì tôi xin bày tỏ lòng cảm thông và kính trọng đối với cậu. Và tôi thật kinh ngạc trước cậu: cậu có thể giấu kín nó và không sử dụng nó. Các cậu là một dân tộc khác thường và một thế giới mới đối với tôi. Có phải tất cả các cậu đều như thế? Vậy thì vùng đất của các cậu hẳn là một xứ sở thanh bình và no đủ, và ở đó những cậu làm vườn hẳn rất được kính nể.’

‘Không phải mọi thứ đều hoàn hảo ở đó,’ Frodo nói, ‘nhưng chắc chắn là những người làm vườn rất được kính nể.’

‘Nhưng hẳn là dân ở đó cũng thấy nhọc nhằn khi phải làm mọi việc dưới ánh Mặt trời của thế gian này, ngay cả ở trong vườn họ. Còn cậu thì đang ở xa quê và đi đường đã mệt rồi. Tối nay thế là đủ. Hãy ngủ đi, cả hai cậu – ngủ ngon nếu cậu có thể. Đừng sợ gì! Tôi không mong được thấy nó, hay chạm vào nó, hoặc biết thêm về nó ngoài những điều tôi đã biết (và biết đủ), để tránh cho mối họa có thể ngẫu nhiên đánh úp tôi khiến tôi trở thành kém cả Frodo con trai của Drogo trước thử thách. Đi nghỉ đi – nhưng trước hết hãy nói cho tôi biết, nếu cậu có thể, rằng cậu định đi đâu và định làm gì. Vì tôi phải quan sát, và chờ đợi, và cân nhắc. Thời gian đang gấp. Buổi sáng chúng ta sẽ phải nhanh chóng ai đi đường nấy.’

Frodo đã cảm thấy run rẩy khi cơn sốc đầu tiên của sợ hãi qua đi. Lúc này, một cơn mệt mỏi lớn trùm lên cậu như một đám mây. Cậu không thể đề phòng và che giấu thêm được nữa.

‘Tôi định tìm đường đi vào Mordor,’ cậu rụt rè nói. ‘Tôi sẽ đi tới Gorgoroth. Tôi phải tìm được Đỉnh núi Lửa và ném vật này xuống vực núi Doom. Gandalf đã nói vậy. Tôi không nghĩ là tôi có thể đến được đó.’

Faramir sững sờ nhìn cậu nghiêm trọng trong giây lát. Rồi đột nhiên, chàng chuyển mình và nắm lấy cậu, rồi nhẹ nhàng nhấc cậu lên, và đưa cậu tới chiếc giường rồi đặt cậu nằm đó, kéo chăn đắp cho cậu. Cậu thiếp ngủ ngay lập tức.

Một chiếc giường đặt bên cạnh cho cậu người làm. Sam hơi lưỡng lự, rồi cậu cúi mình thật thấp: ‘Chúc ngủ ngon, thưa Đội trưởng, tướng quân,’ cậu nói. ‘Anh đã nắm lấy cơ hội, thưa tướng quân.’

‘Tôi ư?’ Faramir hỏi.

‘Vâng, thưa tướng quân, và anh đã chứng tỏ phẩm chất của mình: một phẩm chất tột đỉnh.’

Faramir mỉm cười. ‘Một cậu người làm nhanh nhảu, thày cả Samwise ạ. Nhưng này: lời khen của một người đáng khen thì lại càng đáng giá hơn mọi phần thưởng. Tuy thế, trong việc này không có gì cao cả đâu. Tôi không hề bị cám dỗ hay ham muốn được làm khác đi những việc tôi vừa làm.’

‘À vậy thì, thưa tướng quân,’ Sam nói, ‘anh đã nói rằng cậu chủ tôi có một phong thái Elf, điều đó đúng và rất hay. Nhưng tôi có thể nói điều này: tướng quân, anh cũng có một phong thái làm tôi gợi nhớ đến – chà, Gandalf, gợi nhớ đến các pháp sư.’

‘Có thể lắm,’ Faramir nói. ‘Có thể là cậu nhận biết được phong thái Númenor từ xa. Chúc ngủ ngon!’

Hết chương V

<- Chương trước                                                                                                          Chương tiếp theo

Quay trở về truyện Chúa tể của những chiếc Nhẫn

== Thông tin bài viết

==
  • Bản gốc: "The Lord of the Rings: The Two Towers" của J.R.R. Tolkien
  • Người dịch : Proud Foot
  • Ngày đưa lên: 02-03-2017
  • Lưu ý : Xin vui lòng không edit trang này. Nếu bạn đăng lại bài viết, đề nghị ghi tên dịch giả và dẫn link nguồn

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.